“À.” Liễu Cảnh Văn đạm nhiên cười, biểu cảm không có chút nào thay đổi: “Là Trần tú tài tới tìm Liễu mỗ, không phải Liễu mỗ tới cửa dây dưa.”
Hắn đứng thẳng người như cây tùng, không kiêu ngạo không xu nịnh, cho dù đôi mắt không nhìn thấy, chút nào không tổn hại phong thái ngời ngời. Khóe môi ý cười như muôn hoa đua sắc làm người ta không thể dâng lên một chút khinh nhờn nào.
“Trần huynh.” Lưu Phong tiến lên một bước, bất mãn nhìn Trần Bách Nhuận: “Có chuyện thì nói năng đàng hoàng, trước buông Liễu huynh ra.”
Ánh mắt Trương Kim Vũ, Hà Văn Kiệt qua lại dò xét trên người bọn họ, thâm ý trong mắt khó mà nhìn thấu. Đối mặt với sự dây dưa giữa Trần Bách Nhuận và Liễu Cảnh Văn, hiển nhiên bọn họ không có ý định tham dự.
“Hừ.” Trần Bách Nhuận buông tay ra, một bộ thất vọng nhìn Liễu Cảnh Văn: “Liễu huynh nếu có khó xử thì cứ nói ra, không cần thiết làm cái việc đê hèn này. Tiền bạc hèn mọn thôi, Trương mỗ còn chưa xem vào mắt, chỉ là hành động lần này của Liễu huynh thật sự làm người ta thất vọng.”
“À.” Liễu Cảnh Văn ra vẻ lạ lùng gật đầu: “Ngày đó mấy người chúng ta gặp nhau ở tửu lầu, Trần tú tài rộng lượng mở tiệc chiêu đãi, trong bữa tiệc nhiệt tình như lửa liên tục mời rượu, cũng may đều là những người cẩn trọng giữ lễ nghi, nên không có ai quá liều. Liễu mỗ bất quá chỉ nhấp qua hai ly, không đến mức say rượu lăn xuống lầu. Không biết là ai đã lan truyền những lời đồn đãi đó ra ngoài, nói rằng Liễu mỗ nông cạn, cho dù không có tai họa ngày đó cũng sẽ không đỗ cao làm quan về sau.”
Liễu Cảnh Văn đột nhiên chuyển hướng sang Lưu Phong, vừa chắp tay nói: “Lưu huynh còn nhớ rõ không? Ngày đó Lưu huynh cùng Vương huynh đi trước Liễu mỗ, là Trần huynh giữ chặt các ngươi nhất quyết bảo ta đi trước. Liễu mỗ trăm cách thoái thác đều bị hắn đẩy xuống lầu, đi được nửa đường thì buông tay, bất quá mấy bậc thang Liễu mỗ đã ngã, phía trước không có ai, lăn thẳng đến dưới lầu rồi tức khắc lâm vào hôn mê.”
“Tuy rằng sau khi hôn mê thì ta cũng không rõ ràng, nhưng dưới chân bị người vướng một chút thì vẫn biết, ai ở phía sau Liễu mỗ thì nghĩ rằng những người ở đây đều rõ ràng.”
Lưu Phong bỗng nhiên nắm chặt nắm đấm, chuyện ngày đó rõ ràng trước mắt, hắn á khẩu không trả lời được nhìn Trần Bách Nhuận, hơi há miệng nhưng một câu cũng không thốt ra. Nhưng vẻ mặt hắn đã chứng thực lời nói của Liễu Cảnh Văn không phải hư ảo, mà thần sắc Lưu Phong dường như cũng nhớ ra điều gì, ánh mắt mang theo sự nghi hoặc sâu sắc.
“Hừ.” Trần Bách Nhuận phẩy tay áo một cái, “Chuyện ngày đó, may mắn có đông đảo cùng trường ở đây, nếu không bị ngươi bôi nhọ vài câu, Trần mỗ chẳng phải là trở thành kẻ tiểu nhân bụng dạ khó lường, âm thầm hại ngươi sao.”
“Ngày ấy Trần mỗ đã uống bao nhiêu rượu đều rõ như ban ngày.” Trần Bách Nhuận khinh thường nhìn Liễu Cảnh Văn, trên mặt mang vẻ bất mãn và nụ cười trào phúng: “Ngươi dù có muốn vu khống, cũng phải tìm lấy cớ tốt một chút, đừng mắt đã mù mà lòng cũng mù theo.”
“Đúng vậy.” Liễu Cảnh Văn gật đầu, tán đồng cách nói của Trần Bách Nhuận: “Cho nên, ngày đó Liễu mỗ cũng không có nói ra là vì ngươi duỗi chân vướng ngã ta, chỉ là nói ngươi cũng là nói chuyện như hôm nay đây, ngược lại đổ lên đầu ta một chậu nước bẩn lớn hơn.”
“Đánh ngươi.” Theo hai chữ này, Hạ Dương đứng một bên đã lâu trực tiếp xông lên, một chưởng chém vào cổ tay Trần Bách Nhuận đang túm lấy cánh tay Liễu tú tài.
“Ai u!” Trần Bách Nhuận đau đớn buông tay. Hạ Dương một tay kéo Liễu Cảnh Văn ra: “Tiểu tú tài đứng sang một bên đi, Tam Thụ, ngươi trông hắn đấy.”
Hắn nói xong quay đầu lại, thấy Trần Bách Nhuận đang trừng mắt giận dữ nhìn mình, liền cười lạnh một tiếng: “Ta tới nói cho ngươi, đây là có ý gì.”
Hạ Dương tay trái nắm lấy cổ áo hắn, tay phải một quyền đánh vào mặt Trần Bách Nhuận: “Ta cho ngươi không làm việc gì ra hồn, ta cho ngươi làm chuyện xấu đến cùng cực, hôm nay ta đánh cho tổ tông cũng không nhận ra ngươi!”
Hắn từng quyền đến thịt, chuyên môn nhắm vào mặt Trần Bách Nhuận. Đứng ở đó nghe nửa ngày, hóa ra Tiểu tú tài có ngày hôm nay đều là do tên mặt người dạ thú này gây ra. Hạ Dương vốn dĩ ghét cái ác như kẻ thù, lại đặc biệt bảo vệ những người bên cạnh mình, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn được. Hắn đánh Trần Bách Nhuận kêu la thảm thiết liên tục.
Hắn từng quyền nhanh như gió, không cho Trần Bách Nhuận cơ hội cầu cứu hay nói lời hung ác nào, làm những người xung quanh há hốc mồm. Từ đâu ra cái tên ngông cuồng này mà đến tú tài cũng dám đánh chứ. Trương Kim Vũ, Hà Văn Kiệt thấy Hạ Dương động thủ, ánh mắt dừng lại trên người Liễu Cảnh Văn, muốn xem hắn xử lý tình huống hiện tại thế nào, cũng không có ý định ra tay giúp đỡ.
Lưu Phong bị hành động của Hạ Dương làm cho hoảng sợ, thấy chỉ với mấy quyền đã đánh Trần Bách Nhuận mặt mũi bầm dập, vội vàng nói với Liễu Cảnh Văn: “Liễu huynh, đánh nhau không giải quyết được vấn đề, hay là ngồi xuống thương lượng đi?”
“Có gì mà thương lượng?” Liễu Cảnh Văn chậm rãi nói: “Kẻ đã làm ra việc táng tận lương tâm như vậy, ngươi còn nghĩ hắn sẽ thừa nhận sao? Nếu như có một chút lòng áy náy, hôm nay hắn đã sẽ không tới đây rồi.”
“Trần huynh vẫn luôn tiếc hận cho ngươi, đoạn thời gian này vẫn luôn muốn tới thăm, là chúng ta đã ngăn cản, nói để ngươi yên tĩnh một thời gian. Nếu không phải Vương huynh nói ngươi đang thuyết thư ở đây, chúng ta cũng sẽ không đến đâu.” Lưu Phong nói.
“À.” Liễu Cảnh Văn không mặn không nhạt đáp một tiếng, tiếp đó ôn hòa cười với Lưu Phong: “Đa tạ Lưu huynh đã nhớ thương, Liễu mỗ không sao cả.”
“Ai!” Lưu Phong thầm nghĩ: Ngươi thì không sao, Trần Bách Nhuận mới có chuyện.
“Người này là ai?” Lưu Phong thấy Liễu Cảnh Văn thờ ơ, bèn cố gắng khuyên giải: “Trông chỉ là một kẻ bạch thân, đánh Trần tú tài thì e rằng khó mà yên ổn.”
“Phu lang của Liễu mỗ.” Liễu Cảnh Văn đột nhiên tươi cười đầy mặt, nghe được tiếng Trần Bách Nhuận kêu thảm thiết khi bị Hạ Dương đánh, rất đỗi tự hào nói: “Phu langta thiện tâm, yêu quý người nhà, nhìn thấy kẻ hãm hại Liễu mỗ, tức đến sùi bọt mép mà đánh cho tên tiểu nhân đó một trận cũng là điều dễ hiểu.”
“Cảnh ngộ như Liễu mỗ, nếu đặt vào mắt thế nhân, tự nhiên bị Trần Bách Nhuận dùng một câu ‘say rượu’ mà lừa dối qua đi, cho dù có đi quan phủ cũng không có chứng cứ.” Liễu Cảnh Văn thở dài: “Liễu mỗ còn từng an ủi mình, là do thời vận không tốt mà gặp phải tai họa này, nhất định không phải Trần tú tài cố ý gây ra, thậm chí cũng lấy cớ hắn say rượu để thuyết phục mình, nhưng hôm nay thì không cách nào tự lừa dối được nữa.”
“Nghĩ lại Liễu mỗ đều đau lòng.” Liễu Cảnh Văn một tay vỗ ngực, trên mặt tràn đầy bi thống: “Đường đường là một người đọc sách, tân tấn tú tài công danh, sao có thể âm thầm ra tay hãm hại người khác chứ.”
“Vốn không oán không thù, hắn làm sao có thể nhẫn tâm như vậy, không có tình cùng trường, thì cũng phải có tình quê cha đất tổ, Liễu mỗ nghĩ trăm lần cũng không ra, thậm chí hôm nay Trần tú tài vì chuyện gì, Liễu mỗ cũng không đoán được.”
“Không biết, Lưu huynh có biết đôi chút không?” Ánh mắt Liễu Cảnh Văn đầy vẻ mê hoặc: “Liễu mỗ thân phận nghèo hèn, trừ bỏ văn tài xuất chúng được sư trưởng và cùng trường khen ngợi hết lời ra, thì phẩm hạnh cùng bề ngoài thắng hơn Trần tú tài một chút, còn lại cũng không có điểm nào xuất sắc hơn nha?”
Lưu Phong nghẹn họng: Như vậy còn chưa đủ ư, Liễu Cảnh Văn ngươi còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ thật sự muốn so người ta đến mức không còn gì sao?
“Ách.” Lưu Phong đột nhiên rùng mình, ánh mắt khó hiểu nhìn về phía Trần Bách Nhuận đang bị đánh tơi tả, không còn khuyên bảo Liễu Cảnh Văn ngăn Hạ Dương đánh người nữa.
“Thôi đi.” Trương Kim Vũ nhìn thấy cảnh tượng thảm hại của Trần Bách Nhuận, cùng với sức mạnh hung hãn của Hạ Dương, sợ rằng sẽ thật sự đánh người ta ra nông nỗi, bèn đi đến bên cạnh Liễu Cảnh Văn nói: “Liễu tú tài, vẫn là xin tôn phu lang dừng tay đi, việc này còn chưa có định luận, đánh vài cái xả giận cũng thôi.”
“Đúng vậy.” Liễu Cảnh Văn cười nói: “Vị công tử này nói có lý, cho dù kết tội Trần tú tài cũng không thể động thủ đánh người. Chỉ là phu lang ta tính tình ngay thẳng, không có trong lòng vòng vo, nhất thời không nghĩ kỹ, làm các vị chê cười.”
Trương Kim Vũ: “……” Ngươi mà nói thêm lát nữa, Trần Bách Nhuận chắc chắn sẽ bị đánh đến không dậy nổi, ta có chút không tin Liễu tú tài ngươi không phải cố ý làm vậy.
“Khụ khụ khụ.” Liễu tú tài ho khan một tiếng: “Dương ca nhi, đừng đánh nữa, cẩn thận đau tay đấy.”
Trương Kim Vũ: “……”
Hà Văn Kiệt: “……”
Lưu Phong: “……”
Một bên đám bá tánh đứng xa xa: “……”
“Phì.” Hạ Dương cuối cùng lại cho Trần Bách Nhuận một quyền, trực tiếp đánh vào bụng hắn, ngay lúc đó hắn đau đến mồ hôi lạnh ứa ra, khom lưng co ro thành một con tôm.
Theo lời Hạ Dương mà buông tay, Trần Bách Nhuận tức khắc ngã vật xuống đất, ánh mắt độc địa nhìn Hạ Dương cùng Liễu Cảnh Văn, nhịn đau nghiến răng nói: “Liễu Cảnh Văn, ngươi giỏi lắm.”
“Còn dám mạnh miệng.” Hạ Dương nghe được lời này của hắn, định lại đi tới đánh hắn nữa, nhưng bị Liễu Cảnh Văn gọi lại: “Loại người này không cần để ý tới, tránh cho lây dính hơi thở độc địa trên người hắn mà làm bẩn mình.”
Trong miệng hắn nói, tay giơ lên từ trong lòng ngực móc ra khăn tay, kéo tay Hạ Dương cẩn thận lau sạch một lần, ý cười tươi tắn nói: “Dương ca nhi vất vả rồi, chúng ta lau khô cho kỹ, đừng để lại đen đủi.”
Hạ Dương vẻ mặt đau lòng nhìn hắn, thiếu niên tốt như vậy cứ thế mà bị hủy hoại, cả đời rốt cuộc không nhìn thấy một tia ánh mặt trời, thậm chí cả việc bạn đời trông như thế nào, tương lai rồi sẽ ra sao cũng không còn chắc chắn được. Giờ phút này, hắn muốn xé nát tim Trần Bách Nhuận ra cũng có, nhưng Hạ Dương biết hắn không thể làm vậy, đây là thời cổ đại, không có luật pháp hoàn chỉnh, chỉ xem thân phận địa vị, là nơi không có nhân quyền.
“Tam Thụ, đem khăn này đốt đi, tránh cho bị người khác nhặt được mà lây dính đen đủi gặp tai họa.” Liễu Cảnh Văn lau tay cho Hạ Dương xong, đưa khăn tay cho Tam Thụ, bảo hắn cầm đi đốt hủy.
“Được rồi.” Tam Thụ nhận lấy khăn, sảng khoái bảo đảm nói: “Cảnh Văn ca yên tâm, ta nhất định đốt sạch sẽ, một chút dấu vết cũng không để lại.” Hắn chạy đến bếp nấu nước của trà quán, ném khăn vào rồi lấy củi lửa chọc lên, đốt cháy một chiếc khăn thật sạch sẽ.
Khiến khóe miệng mọi người giật giật, hành động này của Liễu Cảnh Văn nằm ngoài dự kiến của mọi người, nhưng nhìn thế nào cũng thấy hả hê, không ai tỏ vẻ một chút dị nghị nào.
“Liễu Cảnh Văn.” Trần Bách Nhuận tức đến run rẩy cả người, trên mặt không có một chỗ nào lành lặn, tím bầm xanh xanh nhìn mà đáng sợ: “Chuyện này nhất định phải tìm một nơi nói rõ lí lẽ.”
“Ngươi dám đánh ta.” Trần Bách Nhuận nghiến răng nghiến lợi lại nhìn về phía Hạ Dương: “Chờ ngồi tù đi, cả đời này đều đừng nghĩ ra được.”
“Ngồi tù cái gì?” Liễu Cảnh Văn tiến lên một bước, khẽ cười nói: “Phu lang tú tài cũng cần được người tôn kính, ngươi thân là người tri thư đạt lý, mang công danh trên người, thế mà lại động thủ đánh nhau với phu lang nhà ta. Đây là lời dạy mà sách thánh hiền ban cho ngươi ư?”
“Ngươi không kiện, chúng ta còn muốn kiện đây.” Hạ Dương tức giận đến mắt đỏ hoe, trừng mắt nắm chặt nắm đấm nhìn hắn: “Nhất định phải kiện ngươi cho cả thiên hạ đều biết, để mọi người đề phòng tên tiểu nhân vô sỉ độc ác như ngươi.”
“Thôi được.” Trương Kim Vũ thấy không dứt được, khuyên giải nói: “Trước hết đều bình tĩnh lại, ngày khác tìm thời gian ngồi lại cùng nhau, nếu có hiểu lầm thì cởi bỏ.”
“Có hiểu lầm gì chứ.” Hạ Dương liếc mắt nhìn Trương Kim Vũ, cười nhạo nói: “Chẳng lẽ chúng ta sẽ vu khống hắn sao, điều này có ích lợi gì? Đừng nói với ta chuyện tiền bạc, chúng ta không cần một văn tiền nào của hắn, cầm còn cảm thấy đen đủi.”
“Ta nói cho ngươi biết, đừng có để ta thấy mặt ngươi nữa.” Hạ Dương vung nắm đấm về phía Trần Bách Nhuận: “Thấy một lần đánh một lần, cứ đánh cho đến khi ngươi không dám ra ngoài mà làm ghê tởm người khác.”
“Dương ca nhi.” Liễu Cảnh Văn kéo tay hắn: “Đừng nóng giận, vì loại người này không đáng đâu.”
Hắn lại chuyển đề tài: “Sắp đến buổi trưa rồi, chúng ta đi ăn cơm đi.”
“Chính là tới tìm ngươi ăn cơm đây.” Hạ Dương nói: “May mà ta tới, nếu không không biết ngươi bị bắt nạt đến mức nào nữa đâu.”
Giờ khắc này hắn cảm thấy may mắn, mình nhiệt huyết dâng trào mà tới tìm Liễu Cảnh Văn, bằng không hắn còn không biết bị Trần Bách Nhuận và bọn họ dây dưa bao lâu, chịu bao nhiêu thiệt thòi. Tiểu tú tài một mình căn bản không cách nào phản kháng.
Nghĩ đến những điều này, Hạ Dương liền đau lòng: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, đói lả rồi đúng không?”
“Không có.” Liễu Cảnh Văn nói. Trương Kim Vũ nhìn bọn họ đi xa, liếc nhau với Hà Văn Kiệt, rồi nhìn về phía Trần Bách Nhuận đang được Lưu Phong đỡ dậy: “Trần huynh, đi y quán xem đi.”
“Không cần.” Trần Bách Nhuận khắp người chỗ nào cũng đau, vì thể diện còn phải cắn răng gắng gượng: “Hôm nay không tiện, xin đi trước một bước, ngày khác lại tạ tội với nhị vị.”
Hắn nói xong một tay hất ra tay Lưu Phong đang đỡ, cắn răng gắng gượng lảo đảo rời đi. Hôm nay mất mặt quá lớn, tất cả thể diện đều bị Liễu Cảnh Văn và bọn họ dẫm đạp dưới chân rồi. Lưu Phong xấu hổ sững sờ tại chỗ, hắn cũng không muốn đi đỡ Trần Bách Nhuận, nhưng có nhiều người như vậy đang nhìn, tổng phải giữ chút thể diện cho nhau. Không ngờ lại bị hắn giận cá chém thớt.
“Lưu huynh.” Trương Kim Vũ chắp tay nói: “Mới tới quý địa, Trần huynh có nhiều bất tiện, còn xin Lưu huynh chỉ dẫn đôi chút.” Trương Kim Vũ xuất thân phú quý, lời nói việc làm đều có chừng mực, dung mạo tuấn mỹ xuất chúng, khiến người vừa gặp đã nảy sinh hảo cảm. Đối với lời thỉnh cầu của hắn, Lưu Phong không thể từ chối. Cho dù hắn bây giờ muốn lập tức rời đi, cũng không thể chối từ.
“Trương huynh khách khí, bổn phận của Lưu mỗ là phải làm hết lễ nghĩa của chủ nhà.”
“Hôm nay còn xin Lưu huynh nể mặt, tới tửu lầu tụ họp một bữa.” Hà Văn Kiệt cười mời: “Đến lúc đó xin giới thiệu cho ta cùng Kim Vũ một chút phong tục, thú vị của nơi này, nơi nào có cảnh đẹp có thể du ngoạn.”
“Mời.” Mặt Lưu Phong nóng bừng, làm tư thế mời: “Nhị vị nhân huynh khách khí.”
Hắn cùng Trương Kim Vũ, Hà Văn Kiệt không quá quen thuộc, tuy rằng cùng học ở một thư viện, nhưng chỉ là sơ giao mà thôi, lần này là bị Trần Bách Nhuận kéo tới tiếp khách. Không ngờ lại xảy ra chuyện sốt ruột như vậy, Trần Bách Nhuận bỏ đi để lại mình một mình, chỉ có thể đối mặt với lời mời nhiệt tình của hai người mà cố gắng tiếp đãi.
Đám bá tánh xung quanh, nhìn vở tuồng vừa kết thúc, từng người châu đầu ghé tai bàn tán. Đối mặt với những người đọc sách bọn họ trong lòng nhút nhát, không dám lớn tiếng bàn luận. Bây giờ người đã đi hết không còn gì phải kiêng dè, tức khắc cao đàm khoát luận, phân tích rốt cuộc chuyện này là tình huống gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)