Quý Đông Dương đi ra khỏi phòng nghỉ, Chu Nghi Ninh cúi đầu đi theo sau, sau đó lầm lũi đi về phòng nghỉ của mình.
A Minh nhìn thấy vết bẩn trên áo sơ mi của anh thì ngạc nhiên: "Đông ca, áo của anh bị bẩn kìa!"
Lục Duyên Châu ngồi trong phòng làm việc của mình, anh mặc áo sơ mi trắng, đưa lưng về phía bàn làm việc, trên sống mũi có một đôi kính không gọng, gương mặt không chút biểu cảm, tay cầm một quyển sách, ngón tay thon dài lật nhẹ những trang giấy.
Tiếng bước chân càng lúc càng rõ ràng, cạch, cửa mở.
Lục Duyên Châu xoay người, nhìn cô gái trẻ ở trước mặt, anh hơi ngẩn người, "Mời ngồi."
Bùi Diên ngồi xuống, nhìn anh, "Chào bác sĩ Lục."
Lục Duyên Châu thích đi thẳng vào vấn đề, anh tin cô gái ngồi đối diện cũng vậy, vì thế anh nói: "Bình thường thích làm gì nhất?"
"Đập đồ."
"Còn gì nữa không?"
"Uống rượu, hút thuốc, nhảy nhót, làm tình."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

