Chu Nghi Ninh nheo mắt cười, ôm lấy cổ anh, "Sao lại muốn nghe chuyện thời học sinh của em thế?"
Quý Đông Dương chau mày, những chuyện cô kể không khác mấy những điều mà Lục Tiêu đã nhắc đến, anh nhìn cô chăm chú: "Không còn chuyện gì nữa?"
Chu Lợi Huy bộn bề công việc, về nhà cũng chỉ có tâm trạng quan tâm đến cô công chúa nhỏ và bà vợ dịu dàng thôi, thay vào đó ông cho cô rất nhiều thứ, nào là tiền tiêu vặt dùng hoài không hết, quần áo luôn là loại tốt nhất, ngày nào cũng có tài xế đưa đón. Khi đó cô còn chưa phát bệnh, có lẽ vì có quá ít người ở bên cạnh cô, hoặc có lẽ cảm thấy cô không có vấn đề gì, dù là vì nguyên nhân gì đi nữa thì cũng không có ai quản thúc cô, không có ai quan tâm cô, càng không có ai nhận ra cô có vấn đề về tâm lý. Bệnh của cô đã ẩn giấu từ bé, nhưng qua bao năm vẫn không có bất kỳ ai phát hiện ra.
Trớ trêu thay là ngay cả chính cô cũng không biết.
Chu Nghi Ninh lắc đầu: "Không có, không lừa anh thật mà."
Chu Nghi Ninh không biết vì sao Quý Đông Dương lại đột nhiên có hứng thú với thời cấp ba của cô, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều. Lúc này, tay anh đặt trên eo cô, cô ngồi trên đùi anh nhích tới gần anh, khẽ nghiêng người, cô nhìn thẳng vào gương mặt anh, cắn môi dưới.
Sau đó mở to mắt, kề mặt sát lại, lúc định đặt môi lên môi anh...
Một giây sau, trước mắt tối sầm, hai mắt bị che kín, cô bất mãn: "Đừng..."
Đừng lúc nào cũng che mắt em.
Ngay sau đó, Quý Đông Dương hôn lên môi cô, nuốt hết tất cả kháng nghị của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

