Một khi thất bại, lại không có ngoại lực tương trợ, hẳn phải chết không nghi ngờ.
" Tiên thần của Thiên Đình sao vẫn không có người nào tới giúp đỡ?"
"Vị Thanh Đế của Nguyên Phong Sơn này thật sự muốn nhìn Thái Thượng trưởng lão của Nguyên Phong Sơn thân tử đạo tiêu ở nơi này hay sao?"
Lưu Bạc Tĩnh cảm thấy lo lắng, lên tiếng nói: "Thanh Đế có đó không? Có thể buông trận pháp ra? Lão phu tự nhận là trong Tán Tiên cảnh cũng không thua gì bất kỳ tiên thần nào, sau khi vào trận có thể liên thủ cùng Tô Chân Quân, chưa chắc đã thua Tô Quan Nhi."
"Không cần."
Giọng nói của Thanh Đế tràn đầy cổ quái.
——
Tranh đấu bên trong hoàn toàn không giống suy nghĩ của Lưu Bạc Tĩnh.
"Đời này Tô mỗ lần thứ nhất chịu thiệt thòi lớn, chính là do ngươi bày ra cục!"
"Trong Địa Phủ dám lừa ta, để Nguyên Phong Sơn mất đi một vị đệ tử kiệt xuất, để đời này lão tử còn phải thu đồ, bà nương còn chưa kịp lấy về nhà đa phải làm cha làm mẹ, tay phân tay nước tiểu đút lớn tiểu vương bát đản kia, hơn nữa nó còn cực kì bất tài."
"Lúc ấy khi ở Bắc Vực, Tô mỗ mới là Dương Thần, ngươi CMN thế mà dùng thập đại Ma Quân làm mồi nhử, dùng Ma Tôn tới giết ta."
"Lão tử chẳng phải chiếm một cái mặt nạ sao, còn giúp ta sáng tạo ra Ma Môn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

