Phủ Tề Vân công.
Trong hậu viện.
Ma khí um tùm, đen đậm như mực.
Ma khí này gần như muốn khuếch tán đến toàn bộ kinh thành, đủ để tác động tới tất cả mọi người trong kinh, khiến bọn hắn rơi vào ma đạo.
Nhưng một khoảng cây rừng mọc lên khắp kinh thành, thu ma khí ở trong phủ Tề Vân công.
Vẻ mặt Tô Quan Nhi lạnh lẽo, hắn không sợ Tô Đình, cũng không sợ Thanh Đế, thậm chí hắn không e ngại chư thần trên trời hạ giới vây quét.
Bởi vì nơi này là Trung Thổ ra tay đánh nhau, ở đây, đủ để ảnh hưởng tới khí vận Trung Thổ, nếu như ảnh hưởng lan rộng sẽ giống như đất đai vỡ nứt, khắp nơi hóa thành phế tích, sinh linh chết hết, cũng không phải nói bừa.
Hắn không có cố kỵ, nhưng tu sĩ chính đạo sẽ có điều cố kỵ.
Cho nên hắn không sợ hãi.
"..."
Vẻ mặt Tô Quan Nhi bỗng nhiên nghiêm lại.
Tô Đình này thật sự còn có hậu thủ, không sợ hãi?
Thế nhưng theo hắn biết thì Ngọc Linh tiên tử của Hoán Hoa Các là bạch liên hóa thân có thể trời sinh đã khắc chế hắn đã sớm lên thiên giới, đi về Tử Tiêu Cung, mà không hề có dấu hiệu trở về.
Ngoài Ngọc Linh tiên tử ra, còn có người nào, trong điều kiện tiên quyết không lan đến Trung Thổ, để tru sát hắn?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
