Vốn tưởng rằng Tô Đình rời đi, thì mọi chuyện sẽ kết thúc.
Nhưng hiện tại xem ra, chưa chắc Tô tiên sinh đã đồng ý giảng hoà.
Nhưng cũng may là hắn không có ý chủ động ra tay, chỉ muốn ôm cây đợi thỏ.
Tô Đình nở nụ cười.
Hiện tại, những chuyện này đối với Tô Đình đều không phải chuyện lớn cần quan tâm.
Dù là Tôn gia, Vương gia, hay Đường gia, kỳ thực đều không khác gì nhau, từ khi hắn đột phá tới tầng hai thì bọn hắn đã không thể uy hiếp được hắn nữa.
Nhưng hắn rất cảm kích Phương Khánh, cũng không muốn vì những chuyện nhỏ nhặt này khiến cuộc nói chuyện giữa hai người không vui, hắn cũng không tiếp tục nói đề tài này nữa, ngược lại bắt đầu hàn huyên chút việc nhà vô bổ.
Phương Khánh cũng không nghĩ nhiều nữa, vui vẻ cùng hắn nói chuyện phiếm.
Lần này nói chuyện phiếm cùng Tô Đình, giao tình giữa hai người lại tăng thêm.
Tô Duyệt Tần đưa tới một bếp lò nhỏ, dùng để nấu nước thêm trà, thấy Tô Đình cùng Phương Khánh trò chuyện với nhau thật vui, trong lòng nàng vẫn cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.
Phương Khánh lớn tuổi hơn Tô Đình tới hai giáp, hơn nữa ngài ấy còn có chức quan, địa vị cũng cao, thiếu niên tầm thường thấy ngài ấy tất nhiên sẽ một mực cung kính, trong lòng bất an, nhưng Tô Đình lại không có dáng vẻ gò bó gì, ngược lại là vị Phương Khánh đại nhân này, trong lời nói có vẻ hơi cẩn thận.
Lại nghĩ tới lời nói khi nãy của Phương Khánh, Tô Duyệt Tần càng mê hoặc, nhưng dù trong lòng có rất nhiều nghi hoặc, nàn vẫn cũng không đặt câu hỏi ở trước mặt Phương Khánh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


