Phương Khánh rùng mình, vội nói: "Đương nhiên, ngay cả Tôn gia mà tiên sinh đều có thể nắm chặt trong tay, đối mặt với Vương gia tự nhiên cũng có lòng tin."
Nói xong, hắn ta lại cười khổ tiếng, nói: "Hôm nay Phương mỗ đến đây chỉ là muốn thông báo cho tiên sinh một tiếng, để tiên sinh có phòng bị mà thôi."
Tô Đình biết đây mấy vụ án gần đây đã khiến Phương Khánh có chút lo lắng đề phòng, lúc này mới cười một tiếng, nói: "Chỉ cần Vương gia không động thủ với ta giữa chốn phố xá sầm uất, ta tự nhiên sẽ hơi né tránh, dù sao Ty Thiên giám có quy tắc, nếu như không cần thiết, không thể tùy ý hiển pháp trước mặt người thường mà."
Phương Khánh nghe vậy, vẻ mặt hơi cứng lại rồi mới nói: "Chỉ cần Phương mỗ ở Lạc Việt quận này, thì sẽ không có ai dám công khai ở bên ngoài làm trái luật pháp Đại Chu, dù là Tôn gia, hay Vương gia, hoặc là Đường gia, những năm gần đây, chỉ cần chạm đến luật pháp, Phương mỗ đều chưa từng lưu tình. Còn lần này, có lẽ Vương gia chủ cũng hiểu rõ, nếu dám to gan động thủ ở bề ngoài thì sẽ không có may mắn. . . Trừ phi ông ta dự định phá huỷ cả gia nghiệp của Vương gia, cũng không muốn cả tính mạng của chính ông ta."
Nói xong, Phương Khánh lại dừng lại, nói rằng: "Chỉ là Phương mỗ cũng biết, là người luôn có những lúc khó có thể dự đoán được, không chừng ông ta nhất thời phát rồ, âm thầm lén ra tay, thế nên ta vẫn muốn thông báo cho tiên sinh một tiếng, ngày thường ở bên ngoài cần chú ý thêm. Đương nhiên, hiện nay tiên sinh dự định rời đi Lạc Việt quận, cũng là rời xa thị phi, Phương mỗ nói lời này ngược lại đã dư thừa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


