"Hay là lúc trước Tùng lão cho rằng ta còn muốn phải tu hành mấy năm mới thành tầng hai, nhưng ta lại tu thành từ lâu, làm ông ấy mất mặt nên mới đụng ngã lư hương?"
"Hay là nói. . ."
Ra khỏi thần miếu, vẻ mặt Tô Đình thành thật, không ngừng hỏi dò Thanh Bình.
Vẻ mặt Thanh Bình lạnh lẽo, nói: "Tùng lão có đạo hạnh mấy chục năm, có tình cảnh gì mà chưa từng thấy, sao có thể thất thần? Huống chi, từ trước đến giờ lão nhân gia người luôn thận trọng, cũng không thể bởi vậy mà thẹn quá thành giận, là ngươi suy nghĩ nhiều."
Tô Đình sờ sờ mặt, nói: "Đúng như vậy sao?"
Thanh Bình nhìn hắn không che giấu nổi vẻ đắc ý, không khỏi ngẩng đầu nhìn trời, một trận mờ mịt.
Kẻ này trước đây không lâu còn là một phàm nhân, vừa mới đặt chân vào con đường tu hành, trong một khoảng thời gian ngăn ngắn đã tới tầng hai, đứng ở cùng một cấp độ với Tùng lão đã tu hành mấy chục năm.
Hắn từ từ bình tĩnh lại, hít sâu một hơi, nhìn về phía Tô Đình bên cạnh, nghiêm túc nói: "Nếu ngươi đã không biết xấu hổ như thế thì không cần luôn luôn sờ mặt."
. ..
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



