Tô Đình cũng không biết Tùng lão rốt cuộc đang nhắc nhở chính mình, hay đang dạy dỗ Thanh Bình, nhưng hắn biết mình luôn tích cực muốn trở thành học sinh ba tốt, thế mà lần này lại trở thành ví dụ phản diện, không khỏi có chút vô tội.
"Được rồi, lời nói của lão phu cũng gần đủ rồi."
Tùng lão nhìn về phía hai người, ánh mắt chợt rơi vào trên người Tô Đình, nói rằng: "Lần này, tiểu tử ngươi chủ động đến đây, cũng không phải là vì biết trước nên đến cho lão phu răn dạy chứ?"
"Tùng lão đúng là mắt sáng như đuốc." Tô Đình ngượng ngùng cười nói: "Vãn bối thấy thời tiết hôm nay tốt, mấy ngày nay không tới nên trong lòng nhớ nhung, hôm nay đặc biệt tới để hỏi thăm Tùng lão."
Tùng lão liếc hắn một mắt, nói: "Quả nhiên là vô sự không tới điện tam bảo, có chuyện nói thẳng đi. Lão phu đã già rồi, không còn nhiều thời gian, vẫn nên tiết kiệm thời gian để khổ tu đến tầng ba thôi, có thể kéo dài hơi tàn nhiều thêm mấy năm nữa."
Tô Đình cũng không nói nhảm nữa, chỉ nói: "Chính là chuyện về gia tỷ, từ khi nàng bị trúng cổ độc lần trước, dù sau đó đã giải độc, nhưng đến nay thân thể vẫn suy yếu, không thể khôi phục lại như trước, không biết tại sao?"
Nghe được việc này, vẻ mặt Tùng lão thần sắc cũng biến thành nghiêm túc hơn, chậm rãi nói: "Việc này lão phu sẽ kiểm tra lại, đã có manh mối, nhưng cũng không quá nghiêm trọng, chí ít không có dấu hiệu nguy hiểm về tính mạng."
Nói xong, Tùng lão suy tư một lát mới nói rằng: "Với thể chất của nàng, cũng có thể dùng nhân sâm để bồi bổ thêm, nhưng phải chú ý phân lượng, dù sao quá bổ thì không tiêu nổi."
Dứt lời, Tùng lão nhìn về phía Thanh Bình, chỉ chỉ vào trong, nói: "Lão phu giữ lại hai cây nhân sâm kia còn không dùng, ngươi đi lấy đến để hắn mang về."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



