Edit: heka
Beta: Khánh Vân
Tề Duyệt mới vừa tiến vào nhà Phạm Nghị, đã bị người đàn ông đè vào sau cửa, những nụ hôn nóng bỏng cùng bàn tay lưu luyến lướt khắp người cô.
Cô cười khẽ đẩy Phạm Nghị ra một chút, ngửa đầu nhìn anh: "Làm gì đấy? Gấp gáp vậy sao?"
Hơi thở của Phạm Nghị trở nên thô nặng, một lần nữa gặm lấy môi người phụ nữ. Anh ôm thật chặt, chặt đến mức Tề Duyệt đẩy không ra.
Đã vài ngày rồi anh không gặp Lưu Vận. Anh hẹn cô ấy rất nhiều lần, bất luận là đi xem phim hay là hẹn hò, cô ấy đều vì bận này bận kia mà từ chối anh. Mới đầu anh không để ý, nhưng số lần nhiều hơn, anh cũng biết là cô ấy cố ý trốn tránh anh, không muốn gặp anh, thật buồn bực.
Còn lí do vì sao, Phạm Nghị không biết, cũng không nghĩ ra được.
Anh không thích suy đoán, hỏi Lưu Vận thì cô ấy lại không nói, làm cho gần đây anh rất bức bối trong lòng, cũng không biết nên làm gì với Lưu Vận bây giờ.
Không thể phủ nhận, Phạm Nghị đã từng có mấy người bạn gái, Lưu Vận là một người khiến cho anh thích. Huống chi bọn họ còn là mối tình đầu của nhau, lần đầu tiên năm tay, ôm, hôn, hẹn hò... Tất cả đều là dành cho đối phương, lại bị bắt chia tay khi tình cảm đang nồng thắm, đối với cô, anh vẫn luôn nhớ mãi không quên.
May mắn chính là được gặp lại nhau lần nữa, cô cùng anh đều chưa kết hôn, cũng không có người yêu, thế là thuận lý thành chương [1] lại ở bên nhau.
[1] thuận lý thành chương: Thuận theo lý thuyết (lời nói mang tính [gần như] đương nhiên) mà suôn sẻ thành sự.
Trong khoảng thời gian này anh và cô ấy ở bên nhau thật sự rất vui vẻ. Thỉnh thoảng đấu võ mồm, ra ngoài hẹn họ, cùng nhau nấu cơm, cho dù ăn chẳng ngon gì mấy nhưng anh vẫn cảm thấy vui vẻ, bởi vì cô ấy làm anh cảm giác như được trở về thời thiếu niên, niềm vui đơn thuần, vô ưu vô lự, không có nhiều so đo và được mất.
Nhưng gần đây cô ấy không muốn gặp anh, anh đến dưới lầu công ty cô ấy đợi cũng không gặp được người...
Điều này làm cho anh rất bực bội, động tác dưới thân càng thêm mãnh liệt hơn.
Độ ấm trong phòng lên tới đỉnh điểm, động tác không ngừng của hai người sau một cái tạm dừng, thở hổn hển rồi ôm lấy nhau.
Phạm Nghị buông Tề Duyệt ra, Tề Duyệt tuột xuống từ trên người anh, chiếc quần lót đã rơi xuống cổ chân lên. Quần áo của cô vẫn y nguyên trên ngươic, chỉ có tóc là hơi hỗn độn, gương mặt ửng đỏ.
Phạm Nghị mặc quần, đi theo Tề Duyệt đến phòng khách ngồi xuống.
Tề Duyệt lười biếng, vuốt cánh môi bị hôn đến sưng đỏ: "Làm sao vậy? Tàn nhẫn như vậy, tâm tình không tốt hả?"
Phạm Nghị châm điếu thuốc, trên mặt anh toát lên vẻ thoả mãn: "Không có gì."
Là không muốn nói chuyện nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)