Beta: heka
Thứ bảy và chủ nhật là hai ngày cuối tuần nhàn nhã, thảnh thơi, đa số thời gian Lưu Vận đều trải qua ở cửa hàng của Tô Anh, Lưu Vận nhìn có vẻ rất quả quyết, nhưng cô lại trả giá bằng chân tình và hi vọng, thế nên cuối cùng cũng bị tổn thương.
Hẳn là lúc này, cô đang ở trong nhà Phạm Nghị, cùng nhau nấu cơm, cãi nhau, làm tình, nhưng giờ phút này, cô lại đang chờ một người thám tử tư lạ mặt tuyên án tử hình! Nghĩ lại thì thật đáng buồn.
Hai ngày nay, Lưu Vận không gặp lại Phạm Nghị.
Cô không dám đi gặp anh ta, cô sợ nhịn không được lại nổi giận mà đánh chết kẻ cặn bã kia!
"Cặn bã!" Cô chửi bới không ngừng, nước mắt tràn đầy trên mặt, bọc chăn lại rồi nằm trên giường lăn lộn: "Cặn bã đáng chết! Đê tiện! Thứ ti tiện!"
Cô nằm đến sáng, Tô Anh liền mua bữa sáng đem lên. Nguyên một ngày hôm qua Lưu Vận không ăn cái gì, buổi tối lại không nghỉ ngơi tốt, đi làm thì mệt, thể xác và tinh thần đều chịu đả kích, Tô Anh sợ Lưu Vận không chịu đựng nổi.
Tô Anh nhìn chăn ga hỗn độn trên giường, cùng với một bọc chăn Lưu Vận nho nhỏ đang nhúc nhích, dịu dàng nói: "Tỉnh lại chưa? Tỉnh lại rồi thì ăn một chút đi rồi ngủ tiếp."
Đêm qua Lưu Vận nói đến khuya, Tô Anh cũng nghe đến khuya, vài lần Lưu Vận không nhịn được muốn khóc, nhưng lời nói ra lại rất lý trí, lí trí cùng tình cảm không thống nhất, làm cô ấy có vẻ thật nôn nóng, cũng thật suy sụp tinh thần.
Treo người hai lần trên một cành cây[1], bị tổn thương hai lần, vết thương chồng chất, bất cứ ai cũng không chịu nổi sự đau khổ ấy.
Cô đều biết cả rồi, còn sẽ sợ những mơ tưởng đó mê hoặc sao?
Tô Anh xoa xoa trán, rất là đau đầu.
"Tiểu Vận, giận thì giận, nhưng cơm cũng phải ăn." Tô Anh khuyên giải: "Cậu đã quên cậu nói sẽ đánh cho Phạm Nghị một trận sao? Không ăn cơm thì sao có sức? Tớ biết cậu rất khó chịu vì cậu để ý đến Phạm Nghị nhưng anh ta...thật sự không xứng với tính cảm của cậu.
Tô Anh dừng một lát nói: "Tiểu Vận, cậu có thể đau lòng, cũng có thể tiếp tục thương hắn, nhưng không được chà đạp chính mình."
Lưu Vận không trả lời, Tô Anh cũng không nói gì thêm, chỉ nói một câu: "Tớ đi ra ngoài đây, cậu nhớ ăn đấy."
Vừa nói xong, cô liền đi xuống lầu dưới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
