Beta: 如意 Như Ý
Tề Duyệt đang trên đường trở về nhà cũ. Sáng nay cô đã nhận được điện thoại của ông nội gọi cô trở về nhà cũ một chuyến. Đột nhiên cô cảm thấy có chút bất an.
Theo lý thuyết, sau khi ông nội gỡ bỏ gánh nặng, thì vẫn luôn ở nhà trồng hoa nuôi cỏ, ngậm kẹo đùa cháu, rất ít hỏi đến chuyện công ty. Ông cũng rất ít tìm cô, chẳng qua mỗi tuần cô đều trở về nhà cũ một lần, cùng nhau ăn bữa cơm tâm sự. Giờ ông lại chủ động yêu cầu cô trở về, mà còn không phải ngày nghỉ…
Chuyện không giống bình thường sẽ luôn làm người ta nghi hoặc. Huống chi Tề Duyệt là người mẫn cảm, làm sao cũng cảm thấy ông nội nhất định có vấn đề?
Bởi vì chuyện này, cả ngày nay cô làm việc không tập trung nổi. So với việc cô nghĩ đến Tô Anh kia còn ở bên cạnh Khương Tứ còn khó chịu hơn!
Thế nên lúc gọi điện thoại cho Linda, ngữ điệu của cô không thể nào tốt được.
“Cô nói là Lưu Vận phải không?” Cô cho người điều tra Tô Anh, biết Tô Anh có người bạn thân sát nhà tên Lưu Vận.
Linda nói: “Cái này thì tôi không rõ lắm, sau khi Khương tổng tới, tôi cũng không dám vào. Tôi sợ cô ta sẽ nhớ mặt tôi, đến lúc đó… Sẽ không dễ làm.”
“Linda, nếu chỉ có chuyện nhỏ này mà cô còn làm không xong, vậy thì tôi phải suy xét đến đối tượng hợp tác một lần nữa!"
Linda nhíu mày, vì Tề Duyệt nói như thế nên không vui: “Tề tiểu thư, cô nói gì vậy? Chúng ta không phải cùng hội cùng thuyền sao? Tôi bị phát hiện, thì cô cũng không có gì tốt đâu?”
Tề Duyệt: “Tôi có việc phải về nhà gặp ông nội, cô nhìn mà làm đi.”
Nhìn cuộc gọi bị ngắt, Linda vứt điện thoại ra ngoài. Cô tức giận đến nỗi ngực phập phồng, hô hấp dồn dập, trong miệng mắng liên tục.
Không có Tề Duyệt trợ giúp, cô thật sự có rất nhiều chuyện không dễ làm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)