Beta: heka
Lúc mà Tô Anh tỉnh lại, trong phòng bệnh rất yên tĩnh, một cô y tá đang thay bình truyền dịch cho cô.
“Tô tiểu thư, cô đã tỉnh?”. Cô ấy có vẻ rất kích động, lập tức rung chuông kêu bác sĩ tới, rồi dịu dàng cúi người, không xa không gần, giữ khoảng cách khiến Tô Anh không khó chịu: “Cô có khỏe không? Trên người có chỗ nào không thoải mái không?”
Tô Anh chỉ cảm thấy mệt, thân thể mềm oặt vô lực, cổ họng cũng khô khốc: “Tôi không sao cả”. So với tối hôm qua thì cô đã tốt hơn rất nhiều, Tô Anh nhìn thẻ công tác của cô ấy - Dương Thanh: “Cô có thể lấy giúp tôi một ly nước không? Tôi khát quá”.
“Được, cô chờ một lát nhé.”
Dương Thanh nhanh chóng mang cho Tô Anh một ly nước ấm. Tô Anh uống một hơi xong, cô liếm miệng, chưa dứt cơn khát: “Có thể cho tôi thêm một ly nữa không?”
“Được.”
“Cảm ơn.”
Cho đến khi uống đến ly thứ năm, Tô Anh vẫn cảm thấy khát, lại không muốn làm phiền Dương Thanh, bởi vì cô phát hiện ra ánh mắt kinh ngạc của Dương Thanh khi nhìn mình, như là không nghĩ rằng cô có thể uống nhiều nước như vậy.
Tô Anh bất đắc dĩ cười: “Tôi khát quá.”
Tô Anh sửng sốt, chú ý tới đồng hồ treo bên cạnh, đã sáu giờ chiều rồi! Thế mà cô lại ngủ lâu như vậy? Nhưng cô chẳng có tí cảm giác nào...
Đang sững sờ, bác sĩ và y tá mặc áo trắng đi nhanh vào, bọn họ bước đi nhanh chóng và vội vã, thần sắc lại vô cùng nghiêm túc, nhìn thấy Tô Anh thì hỏi rất nhiều câu hỏi, mức độ nghiêm túc và cẩn thận đó khiến Tô Anh nghĩ rằng chính mình không phải ngủ một ngày một đêm, mà là ngủ đến vài thập niên rồi thần kì tỉnh lại!
Bác sĩ rất coi trọng tình trạng của Tô Anh, mà ông đã hỏi rất nhiều câu, nhưng những câu trả lời của Tô Anh cũng không có gì đặc biệt, có thể nói là rất bình thường, không có việc gì xảy ra, ông nghiêm mặt: “Tô tiểu thư, mong cô cẩn thận, thật cẩn thận cảm nhận, cơ thể cô thật sự không có gì không khỏe sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

