Beta: Thư Thư
Tưởng Hiểu Hiểu gọi điện thoại cho Lăng Dao, chưa nói ra chuyện gì cả, chỉ bảo rằng: "Dao Dao, nghe dì nói cậu thích mấy món trang sức của tớ. Qua đây đi, cậu xem cậu thích cái nào, tớ tặng cậu cái đó."
"Không có gì, chỉ muốn cảm ơn đêm qua cậu đã chăm sóc tớ. Đúng rồi, hẳn là tớ uống say bí tỉ, nói lời không nên nói, làm việc không nên làm, chọc giận khiến cậu không vui phải không?"
"Không có! Đương nhiên không có!" Lăng Dao lập tức lắc đầu phủ nhận: "Hiểu Hiểu cậu đừng nghĩ lung tung, cậu không nói gì cũng chẳng làm gì hết, tớ cũng không hề mất vui!"
Tưởng Hiểu Hiểu cắn chặt răng, miễn cưỡng cười nói: "Vậy thì tốt rồi, cậu có việc thì mau đi đi, hẹn gặp lại."
"Ừ ừ!" Dường như gấp đến độ không chờ nổi, Lăng Dao ngắt điện thoại, thầm cảm thấy may mắn vì mình không nói sai câu nào nhỉ?
Tưởng Hiểu Hiểu ném di động một phen, tức giận đến mức muốn bóp chết Lăng Dao, cô ta cho rằng nói dối mấy câu là có thể gạt được cô sao? Lăng Dao có dáng người yếu ớt, mà cô vừa say mèm vừa nôn, chắc chắn cô ta giận đến phát điên. Theo thói quen ngày trước, Lăng Dao không túm lấy cô lải nhải phát tiết mấy trăm lần thì không xong, nhưng hôm nay, cô ta lại nói không có gì cả, còn cười ha hả theo mình, vừa nhìn đã biết đang cố ý giấu diếm điều gì đó!
Tưởng Hiểu Hiểu thở dồn dập, chuyện kia là bí mật, không thể để bất kỳ ai biết!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



