Tô Anh dựa vào cửa xe, ánh mắt hư vô ngắm nhìn các cảnh đẹp ngoài cửa sổ dần lùi về sau.
Thật ra gặp Triệu Vũ là chuyện ngoài ý muốn, huống chi anh ta còn đang tức giận. Tuy không thể hiện ra ngoài, nhưng mà nhìn vào dáng vẻ lúc này chỉ làm cho người khác thêm cảm giác sợ hãi.
Anh dùng sức đá vào thân xe cho hả giận.
Tô Anh nhìn Triệu Vũ.
Đôi mắt hơi đỏ, ngực phập phồng.
Tính tình của Triệu Vũ rất nóng nảy, gặp một chút chuyện nhỏ cũng khiến anh ta tức giận, có gì nói đó, bực tức thì sẽ phát ra ngoài. Trước giờ vẫn tùy ý như vậy, nhưng từ khi gặp được Tô Anh, hơn phân nửa sự bực tức đều nén lại trong người, không muốn để Tô Anh cảm thấy không thoải mái. Cô như một bông hoa nhỏ nhắn mềm mại, không đáng bị người khác tổn thương, nên anh không nỡ ức hiếp cô một chút nào.
Vậy mà sáng sớm thấy cô bước xuống từ xe một người đàn ông khác, lại còn ăn mặc khác thường ngày, sự giận dữ này đã không còn nén lại được!
Là đàn ông thì tất nhiên sẽ nghĩ ngợi lung tung, huống chi Tô Anh còn là người mà anh luôn mong muốn, Tưởng Nghị là ai chứ?
Tô Anh chần chờ: "Triệu Vũ......"
Người đàn ông đang rũ đôi mắt lập tức nhìn về phía cô, gắt gao nhìn chằm chằm, không hề có ý định thu lại ánh mắt sắc bén, trông giống như một con sói!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



