Beta: heka
Không thấy được mặt Tô Anh đang ửng đỏ, cô rút tay ra: "Không tiễn anh." Rồi hừ nhẹ: "Hẹn gặp lại!"
Cô xoay người, mở cửa muốn đi ra ngoài.
Khương Triết cười nhẹ ôm eo Tô Anh, nhẹ nhàng đặt xuống, cô liền ngồi yên trên đùi của anh, quần áo mùa đông dày rộng, nhưng vẫn không hề khiến hơi thở của anh rối loạn chút nào.
Thật ra anh cũng không làm gì cả, chỉ đem cô gái nhỏ ấn vào trong lồng ngực, ngón tay có khớp xương rõ ràng vuốt ve gương mặt hồng nhuận non mịn của cô, bàn tay dừng ở trên cái cổ mảnh khảnh, như vô tình như cố ý chạm vào.
"Tiểu quỷ! "
Tô Anh không nói gì, trong bóng đêm, đôi mắt của cô bình tĩnh và thanh triệt[1], chớp chớp, nhắm mắt lại.
[1]thanh triệt: trong suốt, triệt để, rõ ràng, tỉnh táo
"A Triết."
"Ừm?"
"Cảm ơn anh nha, hôm nay em rất vui vẻ." Giọng nói mềm mại lộ ra vẻ vui mừng: "Năm nay em không hề cô đơn tí nào nữa."
Khương Triết cười một tiếng, cầm lấy bàn tay nho nhỏ, môi chạm đến vành tai cô nói khẽ: "Anh nghĩ thật sự không có chuyện gì là chuyện chính cả, Anh Anh."
Lỗ tai của cô ngứa ngáy, quay đầu tránh né, bên chóp mũi đều là hơi thở của người đàn ông, có hương rượu nhàn nhạt, mát lạnh, nhỏ giọng nói: "Em cần phải về."
"Còn có món quà này chưa cho em."
Khương Triết lấy từ trong túi quần áo ra một món đồ. Tô Anh tò mò nhìn qua, nhưng một tay anh đã vén tóc của cô sang một bên, Tô Anh lập tức phản ứng lại:
"Vòng cổ sao?"
"Ừ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)