Nhưng mà, cho dù bọn họ có nhiệt tình hay không anh cũng không thấy lạ.
Tưởng Long đột nhiên nói: "Đúng rồi chú năm, cũng sắp đến cuối năm rồi, thân thể của chú lại suy yếu đến vậy, xem ra không thể cùng bọn anh về Đế Đô đoàn viên?"
Tưởng Diễn bất đắc dĩ nói: "Đúng vậy, bác sĩ vẫn chưa cho phép em xuất viện, với lại đầu của em thỉnh thoảng vẫn bị đau. Dù sau cũng đã đi dạo quỷ môn quan một lần, cho nên vẫn muốn cẩn thận nghe theo lời dặn của bác sĩ, không dám làm trái."
Tưởng Long nói: "Chú năm nghĩ như vậy cũng tốt, rốt cuộc thân thể mới là quan trọng nhất. Chú nói xem có đúng không hả chú ba?"
Tưởng Nghị cười: "Đúng vậy."
Anh khẽ nâng tầm mắt, an tĩnh ngồi một bên rất ít khi nói chuyện, chỉ là thỉnh thoảng sẽ dời ánh mắt nhìn Tưởng Long cùng Tưởng Diễn, tâm tư khó lường.
Tưởng Diễn còn muốn nghỉ ngơi nên Tưởng Long cùng Tưởng Nghị cũng không tiện quấy rầy, đều đứng dậy ra về.
Hai người cùng nhau ra đến hành lang, Tưởng Long nhìn thấy Tưởng Hiểu Hiểu đang đứng chờ bên ngoài, Tưởng Long liền mở lời khen: "Trong khoảng thời gian này đều nhờ Hiểu Hiểu ở bên cạnh chăm sóc Tưởng Ngũ, vất vả cho em rồi, trở về phải thưởng lớn cho em mới được!"
Tưởng Hiểu Hiểu cười duyên: "Không vất vả đâu ạ, chăm sóc anh năm là chuyện Hiểu Hiểu nên làm, sao lại vất vả chứ."
Tưởng Long cười to: "Hiểu Hiểu thật là hiểu lý lẽ."
Tưởng Nghị: "Hai người từ từ nói chuyện, tôi đi trước một bước."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

