Beta: Jiang
Lúc Tô Anh tỉnh lại thì đã ở bệnh viện. Vì điên cuồng chạy trốn nên cô đã sốt cao làm cơ thể vô cùng mệt mỏi, thậm chí người cô còn hơi đau. Có thể là do trong quá trình đang chạy trốn không cẩn thận té ngã bị thương.
Sau đó, Khương Triết cũng tới làm kí ức của cô càng thêm mông lung, không nhớ rõ.
Cô nằm một lát thì Lưu Vận vào cửa nhìn thấy Tô Anh tỉnh lại. Đôi mắt cô ấy đỏ lên, lập tức chạy tới: "Cậu làm tớ sợ muốn chết!"
Tô Anh cười cười: "Không phải tớ không có việc gì rồi sao? Cậu mà khóc thì mũi sẽ đỏ lên đấy, tớ không chịu trách nhiệm đâu."
Giọng cô nói ra khàn khàn như là bị xé rách.
Lưu Vận lập tức đưa cho cô một ly nước ấm, nâng giường bệnh lên một nửa: "Giọng cậu bị khàn rồi, nhớ phải uống nhiều nước hơn đi. Đợi chút tớ kêu mẹ tớ hầm cho cậu ít tuyết lê đường phèn."
"Không có việc gì, tớ uống nước là được."
"Hừm!"
"...Được được, cảm ơn nha."
Lưu Vận ai một tiếng, cảm thán may mắn sống sót sau tai nạn: "Lần này tớ đã bị cậu doạ chết luôn đó, nếu cậu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chắc tớ sẽ điên mất!"
"Chuyện đâu có nghiêm trọng như vậy." Tô Anh cười: "Nếu tớ chết, cậu phải vì tớ mà sống thật tốt, ăn thật nhiều, chơi nhiều hơn!"
"Cậu thôi đi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)