Beta: Jiang
Tô Anh lặp lại: "Các bạn có thể giúp tôi không?"
Cô không dám nói lớn tiếng, sợ làm cho người bên ngoài chú ý. Cô chờ một lúc mới nghe được một giọng nói phát ra: "Cô đang nói chuyện với chúng tôi sao?"
"Đúng vậy, tôi có thể nghe thấy các bạn nói chuyện." Tô Anh xoa đầu đang ngày càng choáng váng, nói: "Tôi muốn chạy trốn, các bạn có thể chỉ đường giúp tôi không? Giúp tôi tìm một con đường để những người đó không thể đuổi theo, hoặc là thời điểm những người xấu đó đuổi tới thì nói cho tôi biết trước, có được không?"
Tô Anh hiểu rõ, đây là địa bàn của những tên bắt cóc này. Chúng nhất định sẽ biết rõ tình huống xung quanh như lòng bàn tay. Nếu cô tùy tiện chạy trốn, cho dù không bị bắt trở về thì cũng sẽ không an toàn. Dù sao trong núi này cũng vô cùng nguy hiểm, lại vào lúc đêm đông, trời càng ngày càng khuya, thời tiết càng ngày càng lạnh. Những lúc này Tô Anh cũng không biết thân thể của mình rốt cuộc đang nóng hay là lạnh.
Những cái cây đó thật lương thiện, dường như là không suy nghĩ nhiều liền lập tức đáp ứng cô, nói nhất định sẽ giúp cô! Ngoài ra, bọn nó còn nói mấy người xấu kia đã coi nơi này thành cứ điểm, Tô Anh là cô gái thứ sáu bọn hắn bắt về. Có một cô gái trước đó cũng chạy trốn vào ban đêm nhưng không cẩn thận bị ngã chết, rất đáng thương.
Tô Anh nghe được cũng rất tức giận, nói: "Chờ tôi trở về được nhất định sẽ đi tố cáo để cảnh sát bắt hết bọn hắn lại, khiến cho bọn hắn phải đền tội vì hành vi của mình!"
"Cảnh sát là thứ gì vậy? Cô nên đi tìm bộ khoái! Chính là đến nha môn đó!"
"..."
Tô Anh không kịp giải thích cho bọn họ, hiện tại những chuyện phạm tội, trái pháp luật thế này đều do cảnh sát giải quyết. Còn nha môn kia đã là chuyện của bao nhiêu năm trước, sớm không còn tồn tại nữa.
Cô nói: "Các bạn giúp tôi nhìn xem, Đao Mặt Sẹo đang làm cái gì?"
"Đang uống rượu."
"Tất cả bọn hắn sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)