Năm người này từ nay về sau liền chính thức bắt đầu theo sau lưng bốn người Dương Minh học tập. Món đầu tiên Dương Minh dạy bọn hắn chính là làm mì ăn liền, năm người rất có ngộ tính trong trù nghệ, học hai ngày liền đã nắm giữ rất khá, sau đó liền cùng đám người Dương làm, như vậy mỗi ngày có thể làm được trên dưới 2000 khối mì ăn liền, rốt cuộc có thể thỏa mãn nhu cầu khách hàng .
Bốn người Dương Minh cũng không vì bản thân là sư phụ liền tự cao tự đại, ngược lại còn chủ động yêu cầu bản thân cũng được tham gia thi đua cái này với bọn Tiểu Liên, một hàng chín người xếp trước bếp lò của quán cơm bắt đầu nghiên cứu chế tạo món mới, không phân thứ tự trước sau, ai nghĩ xong thì liền bắt đầu, mà những người khác thì đứng một bên nhìn xem.
Người đầu tiên bắt đầu nấu là Triệu Công, Triệu Công là người lớn tuổi nhất trong số bọn họ, có thể xem là lão đại ca, cho nên làm cái gì cũng đều chủ động đi đầu. Hắn vò bột mì lại thành nắm trước, sau đó xắt khoai tây cùng cải trắng cùng với thịt heo thành hình hạt lựu, bỏ thêm gia vị điều chế thành nhân bánh, sau đó lại cho nhân bánh vào da vo tròn, ép lại thành hình trụ, rồi cho vào chảo chiên chín, làm thành bánh thịt.
Bánh thịt ra nồi, mỗi người đều lấy một cái nhấm nháp, Triệu Công dù sao cũng đi theo Mễ Vị học không ít, làm bánh thịt thật phi thường mỹ vị, nhân bánh ngon, da xốp giòn, cứng mềm vừa phải, chiên ngập dầu trong lửa lớn nên đều màu óng ánh, ăn ngoài giòn trong mềm, rất có hương vị.
Uông Hội vừa há miệng cắn một ngụm bánh lớn liền bội phục nói: "Triệu sư phụ thật lợi hại, gia vị nêm nếm nhân bánh thật quá thơm, cái bánh này đem cho ta, ta có thể ăn sáu cái luôn."
Tiểu Liên cũng nói: "Cái bánh này cho dù ta có thể nghĩ ra, thì hương vị cũng sẽ không điều phối được tốt như vậy, tay nghề của ta còn kém rất nhiều."
Dương Di khích lệ nói: "Các ngươi vừa mới bắt đầu học mà, chúng ta đã đi theo bà chủ đây học một thời gian dài rồi, chúng ta trước khi học còn không bằng các ngươi đâu, cho nên các ngươi cứ cố gắng học, về sau tay nghề khẳng định càng ngày càng tốt."
Lời này tất cả mọi người rất tin tưởng, bởi vì mỗi người bọn họ đều koong uổng phí chút thời gian nào ở tiệm cơm Thật Mỹ Vị, mỗi ngày đều tiến bộ lấy mắt thường có thể thấy được , mỗi người đều tràn ngập lòng tin đối với tương lai của mình.
Bốn người Dương Minh có đôi khi ngẫm lại đều cảm thấy rất không thể tin, Mễ Vị mới đến đây gần một năm thôi, trù nghệ của bọn họ đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Nhớ lại hương vị mấy món đồ ăn mà bọn họ lúc đầu làm, thật là làm cho người ta dở khóc dở cười, hiện tại bảo bọn họ tự mình ăn bọn họ cũng nuốt không trôi, cũng không biết khi đó sao lại có tự tin lớn như vậy, cảm giác tay nghề mình thật tốt.
Mọi người ăn xong bánh thịt, Mộc Dịch cuốn cuốn tay áo đi đến bên bếp lò, "Đến phiên ta ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

