Nhìn dáng vẻ mọi người kinh ngạc muốn rớt cằm, Mễ Vị ho khù khụ, làm bộ như không có gì xảy ra mà quay trở về tiếp tục khảo hạch.
"Dạ!" Được trao cho công việc giám khảo, Mễ Tiểu Bảo lập tức ngồi nghiêm chỉnh, tự giác bản thân mình mang trách nhiệm trọng đại, đôi mắt to đen lúng liếng sáng ngời nhìn chằm chằm những người còn làm, làm cho người ta càng khẩn trương chột dạ hơn.
Kỳ quái, rõ ràng hài tử mới bốn năm tuổi, còn chưa cao hơn bắp đùi mình nữa, sao lại có thể mang đến áp lực nặng nề đến như vậy chứ, cứ cảm giác trước mặt thằng nhóc này tốt nhất nên thành thật một chút.
Lúc này Mộc Dịch tuyên bố tiếp tục khảo hạch, người kế tiếp run rẩy bưng một đĩa đồ ăn đi vào cho Mễ Vị cùng Mễ Tiểu Bảo nếm thử.
Mễ Tiểu Bảo nhìn nhìn đĩa đồ ăn, nghi ngờ hỏi: "Bá bá, đây là cái gì nha?"
"Đây là, đây là..." Nam nhân ấp úng nửa ngày cũng không nói ra được, bởi vì chính hắn cũng không biết hắn làm là cái gì. Không thể làm món sở trường của chính mình, chỉ có thể sáng tạo ngay tại chỗ, chuyện này đối với hắn mà nói, thật vô cùng khó khăn, hắn căn bản không nghĩ ra nổi, chỉ có thể tùy tiện cầm chút nguyên liệu nấu ăn thả vào trong nồi chiên chiên, cũng không biết có thể ăn được hay không .
Mễ Vị cũng không dám ăn cái này, cứ cảm giác ăn vào khả năng sẽ bị tiêu chảy, cho nên trực tiếp xin lỗi, nhìn nam nhân này cười một tiếng, nam nhân lập tức hiểu ra, tuy rằng tiếc nuối mình không được lựa chọn, nhưng vẫn không nói gì liền đi .
Sau khi nam nhân này đi ,người thứ hai tiến lên, người này làm một chén cơm, nhưng trong chén cơm này bỏ thêm không ít gia vị, có xì dầu, ớt, còn có giấm chua, nếu như bảo phải đặt một cái tên, thì hẳn nên gọi là món cơm trộn gia vị, thật cũng không biết người nào sao có thể nghĩ ra được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

