Nam nhân trầm mặc không nói, nâng tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt bị đánh đến sưng đỏ của nàng, trong mắt lại nổi lên sát ý nồng nặc, đậm đến mức ngay cả một người thường như Mễ Vị còn cảm nhận được .
Mễ Vị cảm thấy hắn một giây sau rất có khả năng sẽ đem nam nhân nằm trên mặt đất đi lăng trì , liền theo bản năng ôm lấy hắn, cố sức nói: "Giao cho, cho nha môn." Dùng pháp luật giải quyết vấn đề, cho những người uổng mạng khác một cái công đạo.
Nam nhân yên lặng nhìn nàng, sau một lúc lâu đột nhiên xuy một tiếng, "Lại dùng luật pháp giải quyết vấn đề?"
Mễ Vị trừng lớn mắt, khó có thể tin nhìn hắn.
Nam nhân này làm sao biết được trong lòng nàng nghĩ cái gì ? Biết thuật đọc tâm sao ?
Hiên Viên Tố lại thật sự không động đến nam nhân nằm trên mặt đất kia nữa, đứng lên bế theo cả người Mễ Vị dậy, bước qua tên nam nhân đang nằm ngất trên mặt đất, chậm rãi đi đến căn phòng cách vách, đặt Mễ Vị lên trên giường, nằm kế bên Mễ Tiểu Bảo đang ngủ.
Mễ Vị nhìn thấy Mễ Tiểu Bảo nhắm chặt mắt, vội vàng cố sức nâng tay lên thăm dò hô hấp của nó.
Ánh mắt Hiên Viên Tố dừng trên người hai mẹ con hai, nhìn thấy động tác của nàng liền thản nhiên nói: "Không có việc gì, chỉ là trúng thuốc mê, ngủ một giấc, mê dược rút đi liền tỉnh ."
Mễ Vị nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới có tâm tư suy nghĩ chuyện của hắn, nàng nên nói gì, được lại không biết có thể nói cái gì.
Người đàn ông này lúc hôn mê thì bộ dáng vô cùng vô hại, ở trước mặt hắn cái lời gì nàng cũng dám nói, nhưng sau hắn khi tỉnh lại, khí tràng quá mức khiếp người, làm nàng có chút sợ, bây giờ nàng rốt cuộc biết vì sao nhiều người sợ hắn như vậy, người đàn ông này thật sự rất đáng sợ .
Hiên Viên Tố nhìn Mễ Vị một chút, lúc này mới đứng lên đi tới cửa.
Bốn người đám Cận Kha Thanh Vũ nhìn thấy hắn, kích động đến không được, "Chủ tử, quá tốt ! Ngài rốt cuộc tỉnh rồi, vừa mới rồi nhìn thấy ngài thả đạn tín hiệu, chúng ta còn tưởng rằng là nhìn lầm thôi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

