Hoá ra ngày hôm qua Từ Phúc Quý mấy người đuổi theo, cuối cùng vẫn bắt được nữ nhân kia đưa đi nha môn. Nha dịch của nha môn hỏi rõ ràng nguyên do sự tình xong, đánh nữ nhân kia hai mươi đại bản rồi liền thả người ra. Dù sao cũng chưa làm ra cái thương tổn thực chất gì, cùng lắm chỉ là người đàn bà chanh chua ghen tuông kiếm chuyện mà thôi, chuyện như vậy mỗi ngày đều có cả đống lớn, nha môn còn lười quản, hai mươi đại bản này vẫn là nể mặt Từ Cảnh Nguyên mà đánh .
Nhưng mà hai mươi đại bản cũng đủ nữ nhân kia ăn đủ rồi, về nhà tối thiểu phải nằm ba ngày, không thể xuống giường.
Tuy rằng làm như vậy cũng không ảnh hưởng được gì đối với kẻ đứng sau lưng sai khiến nàng ta, nhưng tối thiểu cũng làm cho hắn biết nàng không phải tượng đất mà muốn nắn sao thì nắn, nàng cũng có tính tình của mình. Về sau nếu lại phái người đến ầm ĩ một lần, vậy nàng liền một lần bắt người đi đến quan phủ, cũng không thể để cho đám người lấy tiền làm việc kia cái thiệt thòi gì cũng không ăn mà nhận tiền đơn giản vậy a, thiên hạ làm gì có chuyện tốt như thế.
Bất quá chuyện lần này tính ra còn may là có đám người Từ Cảnh Nguyên, Mễ Vị trịnh trọng bày tỏ cảm tạ với bọn họ xong, chờ lúc bọn họ đến thì tặng thêm một con vịt quay, làm vài người mặt mày hớn hở, thẳng thắn tiếp nhận cảm tạ này.
Liên tục bị náo loạn hai lần, Lý Nhị Mai cũng tìm ra điểm không thích hợp , lôi kéo Mễ Vị len lén nói: "Bà chủ, ta cứ cảm thấy nữ nhân ngày hôm qua có vấn đề, không biết có phải là ta nghĩ quá nhiều hay không, nhưng ta luôn cảm giác nữ nhân điên kia là cố ý đến kiếm chuyện ."
Nàng ta cẩn thận phân tích, "Bà chủ bà nghĩ đi, ngươi bình thường đều bận bịu trong phòng bếp, rất ít đi ra ngoài gặp mặt khách nhân, muốn nói là tiếp xúc thì cũng là ta tiếp xúc khách nhân nhiều nhất, theo lý thuyết căn bản không có khả năng nói ngươi là hồ ...—— muốn nói thì cũng phải nói ta a, bà chủ, bà nghĩ xem nàng ta có khi nào là do người khác cố ý phái tới không ?"
"Đúng đúng đúng, là có chuyện như vậy." Lý Nhị Mai nghĩ tới, đột nhiên kinh ngạc mở miệng, "Bà chủ, ý ngươi là do nam nhân lần trước làm ?"
Mễ Vị gật đầu, "Nam nhân kia chắc cũng mở tửu lâu , tiệm cơm chúng ảnh hưởng đến sinh kế của hắn, hắn đào chân tường không được, cho nên liền dùng biện pháp khác muốn làm chúng ta sụp đổ." Hơn nữa, nàng hoài nghi người nam nhân kia là ông chủ của Nhất Phẩm Lâu chứ không ai.
Lý Nhị Mai càng nghĩ càng cảm thấy Mễ Vị nói có lý, suy nghĩ cẩn thận, sau đó chính lại lo lắng, "Bà chủ vậy chúng ta làm sao bây giờ? Vạn nhất lần sau lại có nữ nhân như thế tới ầm ĩ thì làm sao bây giờ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

