Mễ Vị đau bụng đến cả hai ngày, rốt cuộc khi mặt trời ngày thứ ba ló dạng, hài tử được sinh ra.
Trẻ con oa oa khóc lớn, mọi người lại như trút được gánh nặng, nở nụ cười.
Hiên Viên Tố râu ria xồm xoàng, tóc tai lộn xộn, trong mắt đều là tơ máu đỏ thẫm, cả người nhìn còn không xong hơn cả cái sản phụ Mễ Vị này, khi hài tử vừa ra tới, hắn liền lảo đảo chạy đến bên giường Mễ Vị, bắt lấy tay Mễ Vị, phảng phất như sống sót sau tai nạn, giọng nói khàn khàn: "Không sinh , chúng ta không bao giờ sinh nữa ."
Mễ Vị sờ sờ khuôn mặt tiều tụy của hắn, nở nụ cười, "Ta sinh cho chàng một tiểu khuê nữ, chàng có vui không ?"
Hiên Viên Ý hiểu ý, nhẹ nhàng chuyển hài tử trong tay đưa lên đầu giường Mễ Vị, cười nói: "Đứa nhỏ này là hài tử xinh đẹp nhất mà ta từng thấy, vừa mới sinh ra đã đẹp mắt như vậy, đích thực là hiếm thấy, xem ra hai người các ngươi đã sinh ra một tiên nữ a, trách không được khó sinh như vậy."
Mễ Vị nở nụ cười, quay đầu nhìn bé sơ sinh bên cạnh, chỉ thấy đứa bé này tóc đen nhánh lại dày, làn da trắng nõn như trứng gà lột, một chút cũng không có nếp nhăn hay đỏ hỏn như tiểu hài tử vừa mới sinh ra, làm cho người ta nhìn chỉ muốn chọc chọc vào mặt nó một cái, nhưng lại làm cho da con bé ửng đỏ. Ngũ quan trên mặt nó cũng vô cùng tinh xảo, mi mắt dày đậm, mũi cong nẩy, miệng nhỏ hồng hào mềm mại, giờ phút này đang chu chu cái miệng nhỏ nhắn lên, đáng yêu lại đẹp mắt.
Nàng thật sự sinh ra một tiểu tiên nữ nha !
Lúc này mới sinh ra đã dễ nhìn như vậy, nếu qua một thời gian nữa, không biết còn xinh đẹp đến thế nào a.
Mễ Vị nâng hài tử đến trước mặt Hiên Viên Tố, "Chàng mau nhìn xem con bé này, có phải rất xinh đẹp hay không, đây chính là tiểu khuê nữ nhà chúng ta, chính là tiểu tiên nữ nhà chúng ta nha."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

