Cứ như thế qua ba tháng, Mễ Vị rốt cuộc hết chịu nổi, vào một buổi sáng ngày nào đó, sao một lần lại được Hiên Viên Tố cứu tỉnh, rốt cuộc bạo phát, nàng xuất ra sức ăn sữa một chân đạp về hướng Hiên Viên Tố, thừa dịp hắn không hề phòng bị mà đá hắn xuống giường.
Hiên Viên Tố còn chưa bị như thế nào, nàng ngược lại "ui" lên một tiếng, bởi vì một chân này động đến nơi nào đó ở trên bắp đùi, vô cùng đau đớn.
Hiên Viên Tố vội vàng đứng lên, vén chăn lên kiểm tra xem xét vết thương của nàng, làm Mễ Vị tức giận lẫn xấu hổ đến mức một chân đá tới, bất quá lúc này lại bị hắn bắt được mắt cá chân, nghiêng đầu hôn hôn lên chân nàng hai cái trấn an, dỗ dành nói: "Đừng nhúc nhích, ta nhìn xem có bị thương hay không."
"Không cần chàng nhìn, chàng cách ta xa một chút là được rồi." Mễ Vị dùng sức giãy dụa, nhưng khí lực của nàng so sánh với hắn chỉ tương đương số không, cuối cùng chỉ có thể đầy mặt chết lặng, tùy ý hắn nắm mắt cá chân lên xem xét nơi nào đó, trong lòng sống mà không thể luyến tiếc nghĩ, nàng rốt cuộc hiểu vì sao lúc trước dưới tình huống trong cơ thể Hiên Viên Tố còn mang độc, không dễ làm nữ nhân mang thai mà nàng cũng có thể thuận lợi mang thai hài tử , nhất định là bởi vì cái tên cầm thú này nhu cầu quá cao, nên cứng rắn ép buộc nàng như thế, làm nàng mang thai.
Đúng, cầm thú mà!
Mễ Vị ở trong lòng hung hăng mắng hắn.
Đại khái là tổn thương bên dưới có chút nghiêm trọng, Hiên Viên Tố tự biết mình đuối lý, đi lấy thuốc mỡ đến bôi cho nàng, kế tiếp không chạm vào nàng nữa. Hắn nằm xuống ôm nàng vào trong ngực, hôn hôn lỗ tai của nàng xin lỗi: "Là ta không tốt, đừng nóng giận , hôm nay ta không chạm vào nàng nữa ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

