Sau khi hỏi tin tức mới nhất, Lộ Băng tính tiền bữa sáng rồi vội vàng đi làm. Với tư cách là người phụ trách Cục Giám sát chi nhánh Thanh Giang, khi hệ thống thí nghiệm vận hành Thành Hoàng được triển khai, việc hỗ trợ con người cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, kẻo hồn ma nạn nhân tới cửa lại bị người không hiểu rõ tình hình đuổi ra ngoài hoặc đánh tan, vậy thì xui xẻo rồi.
Có thể thấy trước rằng tỷ lệ và tốc độ phá án của Thanh Giang sẽ tăng lên trong tương lai, xét về mặt nào đó, đây cũng là chuyện tốt.
Diệp Tuyền lấy từ trong bếp ra hai bình rượu, để Cố Chi Dao mang về: “Ly rượu nhạt mừng Thành Hoàng, cũng mừng Tiểu Phương nhà chúng ta.”
Du Tố Tố liếc nhìn bình rượu, nhận ra đó là rượu mới ủ sau khi Phương Vọng Đệ rời đi. Quán ăn ủ khá ít rượu, mỗi loại chỉ khoảng gần chục chai, bình thường bà chủ nói phải giữ lại, đợi ủ lâu rồi mới mang ra nếm thử, lần này lại lấy ra một lúc hai bình.
“Ừm?” Đại Kim hếch mũi lên ngửi, mơ hồ ngửi thấy một mùi hương chưa từng nếm qua, vô tình lộ diện khi đang nằm trên cầu thang nhìn trộm.
Linh hồn chó mèo còn sót lại trong quán ăn vặt đêm khuya đi theo sau Đại Kim, nó vừa kêu lên một tiếng, như là nhận được sự cho phép, tất cả chó mèo mini đều bắt đầu sủa.
Diệp Tuyền quay đầu lại, khẽ mỉm cười: “Nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa, lại phiền cô dẫn người tới đón chúng nó vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)