Bóng mờ hoàn toàn biến mất, Đường Văn Văn ngơ ngác mãi vẫn chưa tỉnh lại được.
Đường Dịch kéo cô ấy lại, nhắc nhở: “Đi thôi, chúng ta phải quay về làm thủ tục.”
Vẻ mặt Đường Văn Văn dần dần trở lại bình thường, không còn tê dại và buồn bã như mấy ngày trước nữa mà giờ đã có thêm nhiều quyết tâm và động lực. Cô ấy muốn quay về tìm lại những dấu vết cuối cùng mà ông bà để lại, từ nay về sau nơi này sẽ là nhà của cô.
Người nhà họ Đường lần lượt cảm ơn rồi chào tạm biệt, đến lượt Đường Văn Văn, Diệp Tuyền ngăn cô ấy lại, hỏi: “Sau này cô muốn làm gì?”
Đường Văn Văn không giấu diếm gì: “Tôi về lấy nhà cửa đất đai, tiếp tục cho thuê đất, tôi muốn thử ở lại Thanh Giang làm giáo viên mẫu giáo.”
Ông bà nội không còn nữa, ngoại trừ những thứ ông bà để lại, cô ấy không cần phải trở về thôn. Nhưng Đường Văn Văn biết rõ, nơi ấy sẽ luôn là ngôi nhà cuối cùng của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

