Bé An An: Luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không thể diễn tả thành lời được.
“Cảm ơn An An.” Diệp Quyền hài lòng nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của An An rồi bưng bát đi ra ngoài.
An An cố gắng hết sức mở miệng đáp lại: “Cảm ơn~”
Du Tố Tố vội vàng quay đầu lại, sợ mình nhịn không được, giây tiếp theo sẽ cười vào mặt bé An An.
Mẹ kiếp, cho dù có bằng tốt nghiệp mẫu giáo cũng không ngu ngốc như vậy! Khi không nhai đồ lung tung, trông cô bé thật dễ thương.
An An bối rối ôm của bát mình, lại không nỡ ăn miếng cuối cùng, há hốc miệng ở đó rất lâu, không biết đang nghĩ tới vấn đề gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

