Tiêu Thắng Nam nhìn Kiều Yên Nhiên đầy vẻ khó hiểu. Cô tự hỏi, một người dám bỏ ra cả ba trăm triệu để mua lại khu du lịch, chẳng lẽ lại đi so đo hơn trăm ngàn tiền lẻ này sao?
Nếu Kiều Yên Nhiên biết được suy nghĩ trong lòng đối phương, chắc chắn cô sẽ gật đầu lia lịa. Sao mà không tiếc cho được? Trước kia cô cũng chỉ là phận làm công ăn lương ba cọc ba đồng, vậy mà giờ đây mỗi tháng cứ mở mắt ra là tốn cả mớ tiền để vận hành cái "của nợ" to đùng này.
Nghĩ đến đó, Kiều Yên Nhiên lại cảm thấy mệt mỏi rã rời. Thấy ánh mắt đầy thắc mắc của Tiêu Thắng Nam, cô chỉ đành bất lực xua tay: "Chị về trước đi, lát nữa cứ gửi hóa đơn qua cho tôi là được."
Tiêu Thắng Nam tuy trong lòng vẫn còn đầy dấu hỏi chấm, nhưng vẫn ngoan ngoãn rời đi. Dù sao thì cũng đã đến giờ tan tầm rồi.
Kiều Yên Nhiên ôm chăn, cả người rơi vào trạng thái "tụt mood" trầm trọng. Đầu óc rối bời như tơ vò, cô thiếp đi lúc nào không hay.
Mãi đến sáng hôm sau, cơn đói cồn cào mới dựng cô dậy. Cô lục tung cả cái sơn trang lên mà chẳng tìm thấy hũ gia vị nào ra hồn, cũng chẳng có lấy một chút nguyên liệu nấu ăn nào.
Kiều Yên Nhiên đành vác cái bụng đói meo, lững thững đi xuống núi. Cái núi này… đúng là núi thật, hoang sơ đến phát sợ.
Đi một hồi cũng tới được thị trấn, người qua kẻ lại cũng khá đông vui. Kiều Yên Nhiên ghé vào một tiệm hoành thánh, gọi một bát ăn cho ấm bụng, lúc này cả người mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Không biết có phải do ảnh hưởng của hệ thống hay không, mà cô cảm thấy bát hoành thánh này vẫn còn nhiều chỗ chưa đạt. Thịt nhân không đủ tươi, nêm nếm lại hơi mặn, nếu thêm chút tép khô, rong biển và bớt muối đi thì sẽ ngon hơn nhiều.
Tuy nhiên, cô không góp ý gì mà chỉ lẳng lặng ăn xong rồi đi dạo quanh thị trấn. Nơi giao nhau giữa thị trấn và khu du lịch có một con sông lớn. Khu vực này được dọn dẹp khá sạch sẽ, người ta còn xây cả hành lang ngắm cảnh, tiếc là mới chỉ xây được một nửa.
Ở phía bên kia, nơi hành lang chưa xây tới, thấp thoáng có mấy bóng người đang ngồi câu cá. Kiều Yên Nhiên tò mò đi tới xem, đập vào mắt là cảnh mấy ông "cần thủ" đang rải mồi điên cuồng.
Nhìn cái kiểu vung tay vứt từng nắm mồi xuống nước thế kia, trông họ giống đi nuôi cá hơn là đi câu. Kiều Yên Nhiên tìm một tảng đá bên bờ sông ngồi xuống, định bụng xem thử mấy tay sát cá này có giật được con nào lên không.
Đúng lúc đó, từ dưới lòng sông vọng lên những âm thanh kỳ lạ.
[Tới rồi, tới rồi! Thần linh trên trời lại ban phát đồ ăn cho chúng ta kìa!]
[Hôm nay lại phải hiến tế nữa hả? Hay là đưa con trai tôi đi đi?]
[Cũng được đấy, chúng ta thi thoảng hiến tế một đứa là nhận được sự ban phúc của thiên thần, quá hời còn gì.]
…
Kiều Yên Nhiên nghe tiếng mấy con cá dưới sông bàn tán xôn xao mà khóe miệng giật giật. Cô ngước lên nhìn đám cần thủ đầy kiên trì trên bờ, tai vẫn nghe được họ trò chuyện rôm rả.
"Tôi cảm thấy tay nghề hôm nay của mình rất 'bén', kiểu gì cũng lên cá to."
Một người khác đáp lại: "Tôi cũng thấy nay tay mát lắm, vừa giật được con diếc nhỏ, hôm nay chắc chắn không về tay không rồi."
Khoan đã…
Kiều Yên Nhiên bỗng giật mình nhận ra. Cô vậy mà lại nghe hiểu được tiếng cá nói chuyện?
Cô vội vàng hỏi thầm trong đầu: "Hệ thống à, sao tôi lại nghe bọn nó nói chuyện được thế? Bọn nó đã lên bàn ăn đâu?"
Im lặng một lúc, âm thanh của hệ thống vang lên trong đầu cô: [Theo điều tra, hệ thống đã tải dữ liệu thực đơn của thế giới này. Cá thuộc loại nguyên liệu sơ cấp có thể đối thoại…]
Nghe hệ thống giải thích xong, trong đầu Kiều Yên Nhiên hình thành một khái niệm. Nghĩa là, chỉ cần là nguyên liệu nằm trong thực đơn thì cô đều nghe hiểu được hết?
Hệ thống lập tức xác nhận: [Chính xác!]
Trời đất ơi, cái kỹ năng kiểu Schrödinger gì thế này? Kiều Yên Nhiên ngay lập tức liên tưởng đến Hà Bá…
Nhưng nghĩ thông suốt rồi thì cô cũng chẳng buồn xoắn xuýt nữa. Cô tìm đến chợ địa phương, mua ít gia vị cơ bản và thực liệu rồi quay trở lên núi.
Kiều Yên Nhiên cần phải suy tính thật kỹ xem tiếp theo nên làm thế nào. Trong tay cô hiện còn hơn năm triệu tệ, tính ra chi phí duy trì tối thiểu cho khu du lịch mỗi năm cũng ngốn mất khoảng một triệu rưỡi.
Số tiền này của cô kịch kim cũng chỉ cầm cự được vài năm, nhỡ đâu giữa đường xảy ra biến cố gì… Phui phui phui, cái mồm quạ đen này…
Mải mê suy nghĩ, Kiều Yên Nhiên hoàn toàn không để ý có một bóng hình nhỏ nhắn, linh hoạt vừa nhảy phắt lên người mình.
Khá lắm, hóa ra là một bé mèo mướp cực kỳ đáng yêu. Có điều, con mèo mướp này trông hơi là lạ, không giống mấy con mèo hoang dưới chung cư cô từng gặp kiếp trước lắm. Nhưng chắc chắn là mèo thì không sai được.
Kiều Yên Nhiên theo phản xạ đưa tay vuốt đầu chú mèo, bất chợt bên tai vang lên một giọng nói mềm mại, non nớt: "Loài người ơi cứu tôi với, cứu con tôi với, xin cô đấy."
Kiều Yên Nhiên trố mắt ngạc nhiên. Con mèo này… cũng là thực phẩm sao? Đùa nhau à? Chuyện này là đùa thôi đúng không… Phạm vi thực phẩm của cái hệ thống này có phải hơi rộng quá rồi không?
Đôi mắt tròn xoe của chú mèo nhìn chằm chằm vào người con gái toát ra vẻ thân thiện trước mặt. Nếu không phải vì đã quá tuyệt vọng, nó cũng sẽ không mạo hiểm cầu cứu con người.
Sự lương thiện trong lòng Kiều Yên Nhiên cuối cùng cũng chiến thắng nỗi nghi hoặc. Cô xoa đầu con mèo nhỏ, hỏi: "Sao thế? Muốn tôi giúp gì nào?"
Con mèo nhỏ nằm trong lòng Kiều Yên Nhiên phát ra tiếng "gừ gừ" có vẻ rất thoải mái, nhưng nó vẫn không quên nhiệm vụ của mình. "Vợ con tôi gặp chuyện rồi, cầu xin cô giúp tôi với."
Kiều Yên Nhiên gật đầu lia lịa. Đương nhiên là được rồi, ai mà nỡ từ chối lời thỉnh cầu của một bé mèo chứ?
Cô đi theo sự dẫn đường của con mèo nhỏ, rất nhanh đã tìm thấy một cái hang đá nhỏ bỏ hoang. Dưới nền hang có lót cỏ tranh mềm mại.
Trên ổ cỏ là năm, sáu con mèo con đang kêu rên ư ử. Tình trạng của chúng rất tệ, thậm chí đứng từ xa, Kiều Yên Nhiên còn nhìn thấy cả giòi bọ đang bò lúc nhúc trên tai chúng.
Bé mèo mướp lúc nãy nhảy vào lòng cô giờ đang cố đẩy thức ăn về phía mèo mẹ, miệng kêu lên: "Em ăn chút gì đi, không ăn là chết đấy!" "Cầu xin em mà…"
Mèo bố khổ sở van nài, nhưng mèo mẹ vẫn bất động.
Kiều Yên Nhiên xoa đầu mèo bố, nhẹ giọng nói: "Nó bị bệnh rồi, để tôi đưa cả nhà các bạn về nhà trước đã."
Mèo bố gật đầu đầy vẻ đáng thương. Kiều Yên Nhiên cởi áo khoác ngoài ra, cẩn thận bọc mèo mẹ và đám mèo con vào trong. Suốt cả quá trình, tiếng mèo con kêu gào vì đói vẫn không ngớt.
"Meo meo ~"
Tiếng kêu nghe mà thắt cả ruột gan. Lũ nhóc này thật sự quá đáng thương.
Kiều Yên Nhiên vội vàng mang cả đàn mèo về sơn trang, đun nước ấm để lau rửa sạch sẽ cho chúng. Đồng thời, cô cũng đặt ship hỏa tốc ít thuốc thú y.
Kiếp trước, Kiều Yên Nhiên từng là tình nguyện viên ở trạm cứu hộ chó mèo, nên ít nhiều cũng biết mèo bị bệnh thì cần dùng thuốc gì. Nhìn tình trạng của mèo mẹ, có vẻ như bị viêm nhiễm nặng, cần cho uống thuốc tiêu viêm trước, đợi lại sức rồi mới tính chuyện đưa đi viện.
Còn đám mèo con thì phải bắt sạch giòi bọ, tắm rửa rồi sấy khô bằng gió ấm. Lát nữa cô sẽ cho chúng uống sữa dê, tiện tay làm chút đồ ăn cho hai con mèo lớn.
Kiều Yên Nhiên lại vào bếp, thuận tay bật livestream lên. "Hôm nay tình cờ nhặt được một ổ mèo con, tình trạng không tốt lắm, tôi chuẩn bị làm ít đồ ăn cho chúng."
Cô thấy có người lác đác vào xem, đa phần đều hỏi tại sao cô lại xóa hết video cũ. Nhớ đến mấy cái video "liếm cẩu" và những phát ngôn ngớ ngẩn trước kia, cô chỉ nhếch mép, chẳng buồn trả lời.
[Cười chết, chủ phòng xóa 'lịch sử đen' rồi kìa.]
[Mấy con mèo này nhìn cũng yêu phết, đợi tụi nó khỏe lại chủ phòng có cho nhận nuôi không?]
[Khoan đã… Sao nhìn mấy con mèo này quen thế nhỉ…]
[Á á á… Chủ phòng dừng tay! Con trên tay cô là động vật được bảo vệ cấp 2 quốc gia đấy, không phải mèo hoang đâu!]
…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)