Kiều Yên Nhiên còn tưởng anh ta không nghe thấy, liền lặp lại một lần nữa: "Là thế này, những thứ anh cho tôi, nếu muốn chuyển nhượng thì đều phải đóng thuế. Tôi muốn hỏi chút là khoản thuế này anh chịu hay tôi chịu…"
"Cô đang… tính chơi trò lạt mềm buộc chặt đấy à?" Tư Nhiên lạnh lùng hỏi lại, trong lòng cũng thầm khẳng định suy đoán này là đúng.
Kiều Yên Nhiên liếc nhìn anh một cái. Thế nhưng vừa nhìn thấy danh sách tài sản ghi trên giấy, chút khó chịu trong lòng cô lập tức tan biến.
"Không không, làm gì có chuyện đó…" "Chúng ta thế này cũng coi như tiền trao cháo múc. Anh cứ yên tâm, chỉ cần ký hợp đồng xong, tôi tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt Tư tổng nữa…"
Tư Nhiên gạt bỏ cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, giọng hơi lạnh: "Đã bao gồm thuế…"
Nụ cười trên mặt Kiều Yên Nhiên càng thêm chân thành: "Tốt quá tốt quá, cảm ơn Tư tổng những năm qua đã chiếu cố, chúc Tư tổng năm nào cũng phát tài lớn…"
Kiều Yên Nhiên vui vui vẻ vẻ ký xong hợp đồng, sau đó nhanh chóng thu dọn đồ đạc rời đi.
Đến chiều, ba trăm triệu quả nhiên chuyển đến tài khoản đúng giờ, luật sư cũng đã hỗ trợ hoàn tất thủ tục sang tên bất động sản. Qua ngày hôm nay, Kiều Yên Nhiên cô chính thức trở thành tỷ phú, dưới tên còn có một căn biệt thự, bắt đầu tận hưởng cuộc sống nằm thẳng trong mơ!
Vừa nhận được tiền, việc đầu tiên Kiều Yên Nhiên làm là đặt ngay phòng tổng thống tại khách sạn năm sao trong thành phố. Cô đánh một giấc thật ngon lành, đến khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, cả người cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Ngủ nghê no nê xong, lúc vừa mở mắt ra, trong đầu cô đột nhiên vang lên tiếng máy móc.
[Phát nhiệm vụ sơ cấp: Mua lại Khu du lịch Nam Sơn!! Phần thưởng nhiệm vụ: Mở khóa Cửa hàng hệ thống! Hình phạt thất bại: Thu hồi toàn bộ Bàn tay vàng!!]
Kiều Yên Nhiên trừng lớn hai mắt, là cái hệ thống Vua Bếp xuất hiện hôm qua đang phát nhiệm vụ. Thu mua Khu du lịch Nam Sơn, đó là cái chỗ khỉ ho cò gáy nào?
Ánh mắt Kiều Yên Nhiên tràn đầy vẻ mờ mịt. Thế giới này tuy được hình thành từ tiểu thuyết, nhưng bối cảnh cũng không khác mấy so với thế giới cũ của cô.
Muốn mua đứt một khu du lịch, chuyện này… Cái hệ thống này không phải đang đùa giỡn cô đấy chứ? Rồi còn Cửa hàng hệ thống là cái thứ gì nữa??
[Phát hiện tài chính của ký chủ đã đủ, tiến hành khấu trừ ba trăm triệu.] [Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, mở khóa Cửa hàng hệ thống.]
"Khoan đã, cái hệ thống chó chết kia, mày đang làm cái gì thế hả?" "Tiền của bà! Tiền của bà đâu!" "Dựa vào cái gì mà mày trừ tiền của tao, tao còn chưa đồng ý đâu, trả lại tiền cho tao!"
Kiều Yên Nhiên không dám tin vào mắt mình, số tiền cô vừa mới nhận được ngày hôm qua, bây giờ đã bay sạch sành sanh? Đây là đang đùa giỡn với cô chắc??
…
Kiều Yên Nhiên sắp điên thật rồi, cái hệ thống thiểu năng này căn bản không nghe tiếng người. Tiền cứ thế mà không cánh mà bay!!
Kiều Yên Nhiên nhìn số dư trong tài khoản ngân hàng, còn lại khoảng hơn năm trăm vạn. Đây là tiền cô bán mấy món đồ xa xỉ Tư Nhiên tặng, cộng thêm tiền mặt anh ta đưa trong mấy năm qua.
Tuy nhìn con số cũng nhiều, nhưng cứ nghĩ đến ba trăm triệu vừa bốc hơi, Kiều Yên Nhiên cảm thấy mình như con cá mắm phơi khô, chẳng còn chút động lực nào để nhúc nhích.
"Hệ thống chó chết! Mày sẽ không được chết tử tế đâu!"
Sau khi suy sụp một hồi, Kiều Yên Nhiên bắt đầu tò mò về cái Khu du lịch Nam Sơn mà hệ thống vừa ép mua. Dựa theo thông tin tra cứu trên mạng, Kiều Yên Nhiên rất nhanh đã tìm được vị trí chính xác của khu du lịch đó.
Nơi này cách chỗ cô đang ở không xa, nằm ở vùng ngoại ô, là một dự án khai thác du lịch bị thất bại. Diện tích chiếm đất cực kỳ rộng lớn, nếu không thì cũng chẳng đáng giá đến ba trăm triệu.
Nơi này có núi có sông, dưới chân núi còn có một thị trấn nhỏ, có thể nói là cực kỳ thích hợp để ở ẩn. Cũng không hiểu tại sao lại thất bại thảm hại như vậy.
Nghĩ là không xa lắm, Kiều Yên Nhiên bắt xe đi thẳng tới đó. Ngồi xe mất hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến Khu du lịch Nam Sơn.
Vừa đến chân núi, Kiều Yên Nhiên rốt cuộc cũng hiểu tại sao nơi này lại "chết yểu". Cô khổ sở đưa tay day day trán.
Có cái khu du lịch nào mà cháy trụi cả nửa quả núi thế này không? Cây cối thì lưa thưa thớt thớt, đây là đang đùa nhau à? Thảo nào mà không phát triển nổi.
Kiều Yên Nhiên lên mạng tìm kiếm, rất nhanh đã biết rõ ngọn ngành câu chuyện. Hóa ra trong lúc đang khai thác, không biết có đứa trẻ ranh nào chạy lên núi chơi, vô tình châm lửa đốt luôn cả ngọn núi.
Thời điểm đó chưa lắp camera giám sát, nên có muốn tìm người chịu trách nhiệm cũng không tìm ra. Thêm nữa là nơi này cách trung tâm thành phố khá xa, đợi đến lúc lính cứu hỏa tới nơi thì Khu du lịch Nam Sơn vốn non xanh nước biếc đã biến thành cái dạng này rồi.
Kiều Yên Nhiên liên hệ với người phụ trách khu du lịch. Rất nhanh sau đó, một người phụ nữ ăn mặc tùy ý, trán đang nhíu chặt xuất hiện trước mặt cô.
"Cô chính là Kiều Yên Nhiên, người đã mua lại Khu du lịch Nam Sơn sao?"
Trong mắt người phụ nữ vốn còn vương chút mong đợi, nhưng khi nhìn thấy Kiều Yên Nhiên chỉ là một cô gái trẻ măng, chút hy vọng đó lập tức tan biến. Vốn tưởng là công ty lớn nào đó bỏ tiền tấn ra muốn tái đầu tư, không ngờ lại là một con nhóc miệng còn hôi sữa.
Nhìn bộ dạng này chắc tối đa chỉ tầm hai mươi tuổi, cũng không biết đào đâu ra lắm tiền thế không biết? Nhưng xem ra, chuyện tái thiết khu du lịch này hết hy vọng rồi…
Tiêu Thắng Nam cả người trông có vẻ ủ rũ, giọng nói cũng ỉu xìu: "Cô tính dùng chỗ này để làm gì?"
Kiều Yên Nhiên cũng chưa biết tính sao, nhưng cô đời nào lại nói thật lòng mình ra. "Chuyện đó để sau hãy nói, bây giờ chị dẫn tôi đi xem tình hình xung quanh trước đã, tiện thể nói rõ xem rốt cuộc ở đây là như thế nào?"
Tiêu Thắng Nam dẫn Kiều Yên Nhiên đi dạo một vòng. Khu du lịch Nam Sơn rất rộng, cơ sở hạ tầng đã xây dựng được kha khá, mấy công trình cơ bản đều có đủ cả. Có thể thấy chủ đầu tư trước đây rõ ràng muốn biến nơi này thành khu nghỉ dưỡng sinh thái rừng, dưới chân núi còn có cả mô hình nông gia trang (du lịch nhà vườn).
Trên núi có những căn sơn trang nhỏ đã xây xong, xung quanh còn thấy rõ dấu vết của vài cửa hàng, chỉ có điều trông tất cả đều có vẻ cũ kỹ. Khu sơn trang nhỏ thì vẫn ổn, nghe Tiêu Thắng Nam nói, thỉnh thoảng nơi này vẫn đón vài lượt khách.
Dù sao trận hỏa hoạn kia cũng chỉ thiêu rụi một nửa ngọn núi, vẫn còn một nửa nguyên vẹn. Kiều Yên Nhiên đi tới xem thử, khu sơn trang nhỏ này được dọn dẹp rất sạch sẽ, trước cửa có một vườn hoa nhỏ, bên ngoài vườn hoa là một bãi cỏ rộng thênh thang.
Sơn trang được trang trí theo phong cách cổ kính, ngoại trừ việc nằm ở trên núi khá cao ra thì không có vấn đề gì lớn. Sau này cô có thể sống ở đây, còn những chuyện khác thì để sau này tính tiếp.
Tiêu Thắng Nam giới thiệu xong tất cả tình hình, Kiều Yên Nhiên thu dọn ít quần áo, trực tiếp xách vali vào ở. Cô lên mạng đặt mua chăn ga gối đệm, rồi gọi dịch vụ giao hàng nhanh. Đến chiều tối, căn phòng đã được dọn dẹp đâu vào đấy.
"Không còn việc gì nữa thì chị về trước đi, có gì tôi sẽ liên lạc sau."
Tiêu Thắng Nam gật đầu, nhưng trước khi rời đi lại giáng cho Kiều Yên Nhiên một cú sốc nặng nề.
"Cái gì cơ?" "Chị bảo bây giờ chi phí vận hành mỗi tháng của khu du lịch tốn hơn mười mấy vạn?" "Chỉ riêng tiền trả lương nhân viên đã hơn bốn vạn rồi á?"
Giọng Kiều Yên Nhiên rõ ràng đã cao vút lên vì hoảng hốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)