Kiều Yên Nhiên từ trong nhà ăn bước ra, vừa đến cửa đã nhìn thấy hai người có khí chất hoàn toàn lạc lõng với con phố này.
Hai người họ đứng sóng vai bên nhau, trông hệt như một đôi bích nhân.
Người đầu tiên phát hiện ra Kiều Yên Nhiên là Tư Nhiên. Khoảnh khắc nhìn thấy cô, trong mắt anh ta xẹt qua tia vui mừng, nhưng ngay sau đó lại chuyển thành vẻ chán ghét.
Trong lúc An Nhiên đứng cạnh còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã sải bước đi tới.
"Sao cô lại ở đây? Cô bám theo tôi đến tận đây sao." Giọng điệu của Tư Nhiên vô cùng chắc nịch.
Trước đây, lúc chia tay, Tư Nhiên đã cảm thấy có gì đó không đúng.
Biểu hiện của Kiều Yên Nhiên hoàn toàn khác xa so với trước kia. Trong thâm tâm anh ta, đây chỉ là thủ đoạn lạt mềm buộc chặt của cô mà thôi.
Bây giờ lại muốn tiếp tục dây dưa chứ gì.
"Cô có biết chúng ta đã chia tay rồi không? Cô còn bám theo tôi nữa thì đừng trách tôi không khách sáo…"
Kiều Yên Nhiên: …
Bản thân Kiều Yên Nhiên sắp bị chọc tức đến bật cười rồi. Cái gã đàn ông chó má trước mắt này lấy đâu ra sự tự tin đó vậy?
Trong cốt truyện gốc đã mù quáng thì chớ, não lại còn úng nước. Cứ thích nhảy nhót qua lại trên ranh giới pháp luật. Cũng may đây chỉ là trong tiểu thuyết, chứ ở ngoài đời mà gặp loại người này thì đã sớm ngồi sau song sắt rơi lệ rồi.
"Não úng nước à? Cứ thấy phụ nữ là bảo người ta bám theo anh, Tư Nhiên, anh có muốn đi khám bác sĩ tâm lý không…"
Nói xong, cô trực tiếp lườm anh ta một cái rách cả lòng trắng.
Nghĩ đến đám nhóc tì ở nhà sắp đói bụng, Kiều Yên Nhiên chẳng buồn để ý đến anh ta.
Ánh mắt cô liếc sang bạch nguyệt quang An Nhiên đang đứng cười gượng gạo bên cạnh.
Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng An Nhiên đã sớm nghe danh cô gái thế thân Kiều Yên Nhiên này.
Nghe đồn Kiều Yên Nhiên yêu Tư Nhiên sâu đậm, tình cảm của hai người phát triển rất nhanh.
Đây cũng là một trong những lý do khiến An Nhiên quyết định về nước sớm hơn dự định.
Có điều nhìn tình cảnh hiện tại, dường như mọi chuyện không giống với lời đồn cho lắm…
Cảm nhận được ánh mắt của Kiều Yên Nhiên, An Nhiên liền nở một nụ cười xinh đẹp đáp lại.
Đáy mắt cô ta ánh lên vẻ quyết tâm nhất định phải giành được. Cứ như thể đang hạ chiến thư vậy…
Kiều Yên Nhiên: Mẹ kiếp, nam chính và nữ phụ độc ác khóa chặt vào nhau luôn đi có được không?
Cô ghét bỏ lườm hai người bọn họ một cái. Đúng là hai cái máy tạo rắc rối.
Cô trực tiếp vặn ga xe phóng thẳng, hệt như vừa rũ bỏ được hai cục nợ to đùng.
Tư Nhiên định đưa tay cản Kiều Yên Nhiên lại, nhưng thân xác phàm trần làm sao cản nổi chiếc xe ba gác chứ?
Trơ mắt nhìn theo bóng đuôi xe khuất dần, cảm giác bực tức trong lòng anh ta bỗng trào dâng. Anh ta hoàn toàn quên béng mất An Nhiên đang đứng cạnh.
"Người phụ nữ đáng ghét…"
"Lạt mềm buộc chặt đúng không, để xem tôi có mắc bẫy cô không!"
Vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, nay thấy dáng vẻ này của Tư Nhiên, trong lòng An Nhiên bỗng dâng lên một trận hoảng loạn.
Là một người phụ nữ thông minh, cô ta nhanh chóng nhận ra sự bất thường trong cảm xúc của Tư Nhiên.
"Tư Nhiên, đừng giận nữa, chúng ta mau đi thăm thầy giáo thôi."
Sở dĩ anh ta xuất hiện ở đây là để đến thăm một người thầy của An Nhiên.
Lúc này Tư Nhiên mới sực tỉnh. Hai người tiếp tục đi về phía điểm đến.
Chỉ có điều sắc mặt của Tư Nhiên vẫn không thể khôi phục lại trạng thái bình thản như trước.
……
Rũ bỏ được rắc rối, Kiều Yên Nhiên bẻ lái chạy thẳng đến khu chợ.
Cô dự định mua chút rau củ, thịt cá tươi sống và cả trái cây nữa. Trái cây trong sơn trang cũng sắp cạn rồi.
Cô mua một ít quả anh đào, giá hơn hai mươi tệ một cân, hương vị cũng khá ngon.
Đang đi dạo trong chợ, lúc chuẩn bị ra về, đột nhiên có một bóng dáng to đùng ngã gục ngay dưới chân cô.
Thân thể nó nằm bẹp trước mặt Kiều Yên Nhiên, trông có vẻ hơi cứng nhắc nhưng nó vẫn cố gắng ép mình giả giọng nũng nịu.
"Meo meo meo~~"
"Meo~"
"Nhân loại ơi, nhìn em đi nè~"
"Cho em ăn thịt thịt với~"
"Em cho chị sờ bụng luôn này~"
……
Kiều Yên Nhiên nghe thấy cái giọng điệu nũng nịu chảy nước này liền cúi xuống nhìn cái sinh vật to đùng hệt như miếng giẻ lau trước mắt.
Lông trên người nó bết dính lại thành từng chùm, trông hệt như một cái chổi lau nhà khổng lồ bẩn thỉu.
Quan trọng nhất là cái đuôi rũ rượi trên mặt đất vẫn còn dính đầy bùn đất.
Khuôn mặt nó đen thui, chẳng có chút gì gọi là đáng yêu, thậm chí còn cực kỳ nhếch nhác. Nhìn sơ qua thì có vẻ không có vết thương nào quá rõ ràng.
Kiều Yên Nhiên quan sát kỹ tên to xác này. Cô chỉ lờ mờ nhận ra đây là một con mèo, hơn nữa còn là một con mèo có thể hình cực kỳ lớn.
Lông lá toàn thân bết lại thành từng cục. Phần bụng hơi nhô lên, dáng vẻ này có vẻ như đang mang thai.
Hiếm khi thấy một chú mèo thê thảm đến vậy, Kiều Yên Nhiên không khỏi sinh lòng trắc ẩn.
Ánh mắt cô dịu lại. Cô ngồi xổm xuống, không hề tỏ ra ghét bỏ mà đưa tay vuốt ve đầu con mèo lớn.
"Em là mèo ở đâu tới vậy, không có chủ sao?"
Con mèo lớn rõ ràng chưa kịp phản ứng lại. Khi cảm nhận được con người trước mặt không có ác ý, cơ thể vốn đang cứng đờ của nó dần thả lỏng.
Khác hẳn với vẻ cố tình làm nũng gượng gạo ban nãy, bây giờ trông nó ngoan ngoãn và dịu dàng hơn hẳn.
"Không có chủ. Con người từng nuôi em chê em bị bệnh nên vứt em ra đường rồi."
"Tôi siêu lắm đấy nhé. Đại ca Quýt đã dẫn tôi đi ăn thảo dược, tôi tự chữa khỏi bệnh cho mình luôn rồi."
……
Khi nhắc đến người chủ cũ, giọng điệu của con mèo lớn có chút chùng xuống.
Kiều Yên Nhiên vuốt đầu nó, trực tiếp xách gáy nó lên - nắm giữ lấy "vận mệnh" của nó.
"Đã không có chủ, vậy thì theo chị về nhà nhé."
Kiếp trước, Kiều Yên Nhiên không có thời gian, tinh thần lẫn khả năng để nuôi mèo, nên cô chỉ có thể giúp đỡ đám mèo hoang trong khả năng của mình.
Nhưng kiếp này cô có tiền, có tay nghề, có thể tự nuôi sống bản thân, lại có dư dả thời gian.
Bắt gặp một bé mèo không chủ lại đáng thương thế này, chắc chắn cô sẽ mang nó về nhà.
Vừa khéo, cách đây không xa cô có nhìn thấy một phòng khám thú y nhỏ.
"Nhân loại, chị định làm gì thế?"
"Mau buông em ra!"
Cô đặt con mèo lớn lên đùi, nhẹ nhàng xoa đầu nó.
"Ngoan nào, yên lặng một lát được không?"
Nghe thấy giọng nói dịu dàng ấy, con mèo lớn liền im bặt, ngoan ngoãn cuộn tròn trên đùi Kiều Yên Nhiên.
Cô lái chiếc xe điện thẳng đến phòng khám thú y. Cô trực tiếp xách gáy con mèo, mang nó vào phòng khám gần nhất.
Thấy có khách đến, nhân viên của phòng khám thú y ban đầu khá niềm nở.
Nhìn tình trạng của con mèo, liếc mắt một cái là biết ngay đây là mèo hoang.
Với bộ dạng này của nó, tiền tắm rửa cộng thêm chi phí khám sức khỏe bét nhất cũng phải tầm năm, sáu trăm tệ, dù có áp dụng mức giảm giá hai mươi phần trăm cho mèo hoang thì cũng ngót nghét hơn năm trăm.
Liệu người khách trước mắt này có chịu chi tiền không?
Cô bé lễ tân báo giá xong, Kiều Yên Nhiên liền gật đầu.
"Không sao, quét mã thanh toán ở đây đúng không?"
"Tiện thể tẩy giun cho nó luôn nhé. Sau đó lấy cho tôi một cái lồng vận chuyển và một ít hạt cho mèo. Cô tính thử xem tổng cộng hết bao nhiêu tiền."
Thấy Kiều Yên Nhiên không vì chê đắt mà bỏ đi, cô bé lễ tân liền dẫn con mèo vào bên trong. Đi thẳng vào khu vực tắm rửa.
Ban đầu con mèo lớn còn định vùng vẫy, Kiều Yên Nhiên liền bước tới phụ giữ chặt lấy nó.
"Ngoan nào, dọn dẹp sạch sẽ xong một chút nữa chị đưa em về nhà nhé?"
Về nhà!
Con người này nói muốn đưa mình về nhà!
Con người này có biết chị ta đang nói gì không vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
