Kiều Yên Nhiên liếc nhìn đôi tình nhân nọ. Cậu nam sinh này nhìn rõ là còn trẻ ranh, vừa mở miệng đã buông lời chất vấn:
"Cô chủ, sạp của cô dù là điểm check-in trên mạng đi nữa thì cái giá này cũng đắt đến mức hoang đường rồi đấy?"
"Chỉ là bát hoành thánh bình thường thôi mà bán đắt thế này, không có ai phản đối sao?"
"Đừng tưởng cứ bật livestream rồi có gái xinh đứng bán là muốn hét giá bao nhiêu cũng được nhé."
Khóe miệng Kiều Yên Nhiên khẽ giật giật. Cậu nhóc này rõ ràng đang tự coi mình là đấng cứu thế đây mà.
Vài bác gái đang xếp hàng phía sau nghe cậu ta nói vậy thì lập tức tỏ vẻ khó chịu.
Động tác trên tay Kiều Yên Nhiên cũng dừng lại.
"Hoành thánh của tôi tiền nào của nấy, chưa từng ép ai phải mua. Nếu cậu thấy đắt thì có thể không mua!"
Đôi tình nhân còn chưa kịp lên tiếng, bác gái xếp ngay phía sau đã không nhịn nổi nữa:
"Thế hai người có mua hay không đây? Cháu tôi ở nhà còn đang đợi tôi mua hoành thánh về cho nó đấy. Hai người không mua thì mau tránh đường đi."
"Đúng rồi đấy! Chúng tôi xếp hàng mòn mỏi nãy giờ chỉ để được ăn hoành thánh sớm một chút, chúng tôi chẳng thấy cái giá này có vấn đề gì cả."
"Nhìn nguyên liệu là biết đồ xịn rồi. Cô chủ dùng nguyên liệu thế nào chúng tôi hoàn toàn yên tâm, giá này chẳng đắt chút nào."
"Không đắt!"
……
Những người xếp hàng phía sau rõ ràng đã đợi đến mất kiên nhẫn. Thấy đôi tình nhân này vẫn đứng chình ình phía trước làm mất thời gian, hại cô chủ cũng phải dừng tay không bán nữa, ai nấy đều bắt đầu sốt ruột.
Họ hận không thể trực tiếp xúm lại lôi cổ đôi tình nhân này ném ra chỗ khác.
Bị đám đông mắng mỏ, mặt cậu nam sinh đỏ lựng lên, nhưng vẫn cứng đầu không chịu rời đi.
Những người phía sau tiếp tục gọi món. Có bài học nhãn tiền của đôi tình nhân kia, đám người định xúm lại xem náo nhiệt lập tức tản đi quá nửa.
Tất nhiên, vẫn có những người mang tâm lý tò mò, muốn nán lại xem rốt cuộc bát hoành thánh này có gì ngon mà lại đắt đến thế.
Dòng người xếp hàng phía sau ngày một dài ra, lúc này đôi tình nhân cũng đã nhận được phần hoành thánh của mình.
"Anh phải nếm thử xem bát hoành thánh hai mươi mấy tệ này có cái vị gì."
Nói xong, cậu nam sinh tìm một chỗ trống ngồi xuống đối diện với bạn gái.
Khoảnh khắc mở nắp hộp, hương thơm đậm đà của nước dùng gà lập tức xộc thẳng vào mũi.
Đó không phải là thứ mùi hương nhân tạo pha chế từ hương liệu giả tạo, mà là mùi thơm của nước hầm gà thuần tự nhiên, phảng phất chút hương vị béo ngậy của mỡ màng.
Mùi hương ấy quyến rũ đến mức khiến người ta không kìm được mà nuốt nước bọt.
"Ực… Ngửi cái mùi này… cũng có ra gì đâu…"
Cậu nam sinh vẫn cố cứng miệng.
Lúc này, ống kính livestream đã hướng thẳng về phía đôi tình nhân nọ.
Khán giả trong phòng livestream vô cùng thích thú hóng hớt xem trò hay.
Cậu nam sinh bưng suất hoành thánh trứng bắc thảo, múc một viên đưa vào miệng.
Hương vị cùng kết cấu đặc biệt ấy trong nháy mắt đã đánh gục hoàn toàn vị giác của cậu ta.
Cắn một miếng, sắc mặt cậu ta lập tức thay đổi ngoạn mục hệt như bảng màu. Cậu cúi xuống nhìn chằm chằm viên hoành thánh trong tay.
Rõ ràng là muốn chê bai một câu "không ngon", nhưng những cảm xúc bùng nổ trong đại não lại không ngừng gào thét.
Cái thứ ngon đến nhường này mà bảo là không ngon cho được sao?
Trong khi đó, cô bạn gái ngồi đối diện đã bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến từ đời nào rồi.
Nhìn tình cảnh của những người xung quanh, cậu nam sinh nhắm mắt lại, bắt đầu cắm mặt liên tục nhét hoành thánh vào miệng.
"Ngon… Ngon quá đi mất…"
"Sao hoành thánh lại có thể ngon đến mức này cơ chứ…"
"Sao người ta lại có thể làm ra cái thứ đồ ăn tuyệt đỉnh thế này nhỉ…"
Cậu ta vừa ăn vừa cảm thán, dáng vẻ cứng đầu bới móc ban nãy đã hoàn toàn bay biến không còn một dấu vết.
Ăn được một nửa, cậu ta dè dặt ngẩng lên nhìn cô bạn gái đối diện:
"Bảo bối à, em có muốn nếm thử vị trứng bắc thảo không? Cho anh nếm thử vị bắp của em một chút nhé…"
Cô gái ngập ngừng một lát. Bát hoành thánh bắp này đã ngon thế rồi, chắc hẳn vị trứng bắc thảo cũng không tồi đâu.
Nghĩ vậy, cô khẽ gật đầu, hai người trao đổi hoành thánh cho nhau.
Ngay khoảnh khắc viên hoành thánh vừa chạm vào đầu lưỡi, một kết cấu hoàn toàn khác biệt nhưng hương vị lại ngon xuất sắc chẳng kém cạnh chút nào.
Cô chủ này cũng đỉnh quá rồi đấy.
Khán giả trong phòng livestream sau khi thưởng thức xong màn "lật mặt" kinh điển thì lại bắt đầu thở vắn than dài.
[Đồ ngon thế này tại sao tôi lại không được ăn chứ?]
[Tại sao ông trời lại trừng phạt tôi thế này! Cách một cái màn hình là một bát hoành thánh ngon tuyệt cú mèo, vậy mà lại chẳng thể dâng đến trước mặt tôi.]
[Điện thoại thân yêu ơi, từ nay về sau đừng có tùy tiện quăng tôi vào mấy cái vòng bạn bè ẩm thực kiểu này nữa. Hơn 1300 cây số lận, tôi chịu sao thấu đây, chịu sao thấu!]
[Hu hu hu, có ai hiểu thấu cho cõi lòng tôi không. Giữa trưa nắng nôi phải úp mì tôm đã đủ thảm lắm rồi…]
……
Dòng người xếp hàng ngày một đông, phần nhân trên tay Kiều Yên Nhiên cũng ngày một vơi dần.
"Cô chủ, mỗi vị lấy cho tôi ba mươi suất, phiền cô bỏ hết vào thùng giữ nhiệt giúp tôi nhé."
Số lượng lớn như vậy khiến Kiều Yên Nhiên hoảng hồn.
Sáu mươi suất hoành thánh, số lượng này một gia đình ăn vào khéo có nước no nứt bụng mất.
"Anh mua nhiều thế này là…?"
Người kia cười hì hì đáp: "Là tôi mua cho công ty. Công ty tôi có ba mươi người, ngần này là đủ chia rồi."
Kiều Yên Nhiên liếc nhìn số nhân còn lại, chỉ tầm một nửa so với lúc đầu.
Làm xong đơn hàng khổng lồ này, số hoành thánh còn lại cũng chẳng đáng là bao.
Nhưng đã mở sạp buôn bán, đâu có lý nào lại đẩy khách ra ngoài.
Cô gật đầu: "Vậy anh phải đợi hơi lâu đấy nhé."
Kiều Yên Nhiên thoăn thoắt gói và luộc hoành thánh, đôi tay thoăn thoắt không ngừng nghỉ.
Khoảng hai mươi phút sau, cô mới hoàn thành xong đơn hàng cho người đàn ông này.
Đám đông xếp hàng trố mắt nhìn anh ta kéo chiếc xe đẩy nhỏ, hì hục bê thùng giữ nhiệt bỏ vào cốp xe.
Hai mắt ai nấy đều trợn trừng thảng thốt.
Mười mấy phút sau, Kiều Yên Nhiên nấu xong phần hoành thánh cuối cùng.
Cô áy náy nhìn dòng người vẫn còn đang rồng rắn xếp hàng phía sau:
"Thật sự xin lỗi mọi người, hoành thánh hôm nay đã bán hết sạch rồi. Ai muốn ăn thì đành phiền mọi người đợi đến ngày mai vậy."
Vài vị khách quen mấy hôm trước từng mua được hoành thánh, nhìn thấy thau nhân trống trơn thì trầm mặc suy nghĩ.
Nhớ lại cái gã vừa nãy xách sáu mươi phần hoành thánh rời đi, tim họ đau thắt lại không sao tả xiết.
"A a a a, tại cái gã phía trước hết, sao hắn ta lại có thể mua nhiều như thế trong một lần cơ chứ!"
"Hoành thánh của tôi… Bữa hoành thánh hôm nay của tôi bay màu rồi."
"Trời đánh thánh đâm cái tên nào dám nẫng tay trên bát hoành thánh của tôi."
"Cô chủ ơi, cô chủ có thể ráng bán thêm mấy phần nữa được không…"
Những người xếp hàng phía sau uất ức đến mức muốn nhào tới ôm đùi Kiều Yên Nhiên, van xin cô luộc thêm mấy bát. Nhưng nhân đã hết sạch rồi thì lấy đâu ra mà luộc cơ chứ.
Nước dùng thì vẫn còn chút đỉnh, nhưng không có nhân thì cũng đành chịu.
Có bột mới gột nên hồ mà.
"Thành thật xin lỗi mọi người. Hôm nay nguyên liệu đã hết nhẵn rồi, tôi có muốn làm thêm cũng lực bất tòng tâm."
"Ngày mai mọi người nhớ đến sớm nhé."
Cô vừa nói vừa thoăn thoắt dọn dẹp rác rưởi xung quanh sạp.
Đột nhiên, có người cất giọng đề nghị: "Cô chủ ơi, từ nay về sau hay là mình ra quy định giới hạn số lượng mua đi. Chúng tôi xếp hàng mỏi mòn bao lâu, lỡ sau này lại xuất hiện kẻ mua sỉ một lần nhiều như thế thì chúng tôi làm sao mà ăn được nữa."
"Đúng đúng đúng! Mỗi người chỉ được mua tối đa năm phần thôi. Nếu không từ nay về sau hễ đi trễ một tí là chúng tôi đành ngậm ngùi nhịn đói mất."
"Chuẩn luôn! Cứ như cái cậu thanh niên ban nãy thì sau này tôi còn cơ hội nào chạm môi vào miếng hoành thánh nữa chứ."
"Cô chủ ơi, chị thương xót cho cái bụng đói của chúng tôi với. Nếu không có hoành thánh của chị, tôi sống không nổi mất."
"Chính xác! Ai hiểu được cái cảm giác đêm qua tôi còn nằm mơ thấy mình đang xì xụp ăn hoành thánh không."
……
Kiều Yên Nhiên bị những người xung quanh mồm năm miệng mười khuyên nhủ.
Cô ngẫm nghĩ một lát, thấy việc giới hạn số lượng mua cũng là điều hợp lý. Chưa bàn đến việc đáp ứng nguyện vọng của thực khách, chỉ riêng điểm Vua Bếp tích lũy trong hệ thống, nếu mua bán qua tay người trung gian thì cũng không biết hệ thống có tính điểm cho cô hay không.
Nghĩ thông suốt, cô gật đầu dứt khoát:
"Được! Bắt đầu từ ngày mai, mỗi người chỉ được mua tối đa năm phần. Đảm bảo sẽ không để tình trạng như hôm nay lặp lại nữa."
Câu chốt hạ này vừa thốt ra đã lập tức đổi lại được tràng pháo tay reo hò của đám đông.
Dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, Kiều Yên Nhiên leo lên chiếc xe ba gác chuẩn bị ra về.
Thế nhưng cô không thể ngờ được, trên đường về nhà, cô lại chạm trán một vị khách không mời mà đến…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



