Hai vợ chồng mang theo hoành thánh đã đóng gói trở về nhà. Quả nhiên, cô con gái rượu của họ đã ngủ say. Hai người bất lực thở dài. Bọn họ cũng không biết sinh viên đại học bây giờ đều như vậy, hay chỉ có mỗi con gái nhà mình là thế.
Từ lúc nghỉ hè về nhà, cô nàng suốt ngày rúc trong phòng chơi game không chịu ra ngoài, cũng chẳng giao tiếp với ai. Vốn dĩ đọc trên mạng thấy người ta nói giới trẻ không thích ra ngoài vì không có tiền. Hai vợ chồng nghĩ nghỉ hè chắc chắn phải đi chơi đây đó, nên bàn bạc rồi cho con gái năm ngàn tệ.
Bản ý của họ là muốn để con gái đi du lịch. Nào ngờ cô nàng quay ngoắt đi đổi luôn cái điều hòa mới cho căn phòng, thế là ở nhà càng thêm thoải mái. Hai vợ chồng đành bất lực thở dài, vừa than vãn vừa ăn hoành thánh. Ăn cực kỳ ngon miệng.
"Bà nói xem cái món nhỏ này sao lại làm ngon đến vậy. Từ khi ăn hoành thánh của nhà này, tôi căn bản không nuốt nổi hoành thánh nhà khác nữa."
"Ai mà chẳng thế, hoành thánh này ngon quá đi mất. Trứng muối bùi bùi sần sật, mùi vị thật sự rất tuyệt."
Hai vợ chồng ăn từng miếng từng miếng, vô cùng vui sướng. Ăn xong hai phần của mình, bọn họ thấy con gái vẫn chưa tỉnh giấc bèn đưa mắt nhìn nhau.
"Bà xã à, cảm giác vẫn chưa no lắm. Dù sao bình thường con gái ăn cũng ít, hay là chúng ta chia nhau một phần đi."
Lúc đầu bác gái còn hơi do dự. Nhưng khi ngửi thấy mùi thơm chưa tan trong không khí, động tác trên tay bà ấy lại chẳng chút chần chừ. Bà ấy chia một phần hoành thánh làm hai, mở ra đúng hộp vị trứng muối.
Lúc này, cô gái nhỏ trong phòng ngửi thấy mùi thơm bên ngoài, còn tưởng mình đang nằm mơ. Một lát sau khi tỉnh táo lại, cả người cô bé hoàn toàn bị mùi hương này thu hút. Cô vừa bước ra khỏi cửa đã nhìn thấy bố mẹ. Hai người họ suýt chút nữa thì cãi nhau chỉ vì tranh giành quyền sở hữu viên hoành thánh cuối cùng.
"Viên hoành thánh này là của tôi, là của tôi!"
"Vừa nãy ông ăn nhiều hơn tôi một viên rồi, cái này là của tôi."
Cô gái nhỏ cảm thấy dường như mình đang mơ. Bố mẹ cô tình cảm vốn luôn rất tốt, vậy mà nay lại cãi nhau vì một viên hoành thánh sao? Chắc chắn là đang nằm mơ rồi…
Cô nàng tự véo mình một cái, hơi đau! Không phải nằm mơ! Nhưng mà cái gì thơm thế này cơ chứ! Bác trai thấy con gái bước tới, nhớ lại phần hoành thánh mình và vợ vừa lén ăn thì có chút chột dạ. Ông ấy nhất thời không phản ứng kịp, để bác gái ăn mất viên hoành thánh cuối cùng.
Cô gái nhỏ ngồi xuống bàn ăn, kéo phần hoành thánh cuối cùng đến trước mặt mình.
"Có ngon đến thế không? Bố mẹ tranh nhau ghê vậy."
"Chẳng phải chỉ là một phần hoành thánh thôi sao?"
Thế nhưng khoảnh khắc viên hoành thánh lọt vào miệng, cô gái nhỏ lập tức im bặt. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào bố mẹ mình, cũng như đống hộp nhựa chưa vứt bỏ trước mặt họ. Trước mặt bố mẹ có tổng cộng năm cái hộp, cộng thêm hộp cô đang cầm là sáu cái.
Nói cách khác, rất có khả năng phần của cô vốn dĩ là hai bát hoành thánh. Giọng điệu của cô lập tức trở nên bi phẫn:
"Bố mẹ, đồ ăn ngon thế này mà bố mẹ lại ăn vụng phần của con."
Nào ngờ hai vợ chồng lại chung một chiến tuyến.
"Sao con có thể nói thế được, việc bố mẹ làm sao gọi là ăn vụng chứ."
"Bố mẹ đây là đang giảm bớt gánh nặng cho con. Bình thường con ăn ít, nhiều hoành thánh thế này, bố mẹ sợ con ăn không hết."
"Đúng vậy đúng vậy."
Cô gái nhỏ liếc nhìn đôi bố mẹ mặt dày của mình, bi phẫn cúi đầu ăn hoành thánh. Ai mà ngờ được cái món nhỏ xíu này lại ngon đến mức đấy cơ chứ? Cô có thể nếm được vị ngọt thanh rõ rệt của hải sản cùng với độ dai giòn của thịt tôm. Cắn một miếng còn có cảm giác nước súp hơi tứa ra.
Ngon quá đi mất!
…
Ở một diễn biến khác, Kiều Yên Nhiên vừa gói xong phần hoành thánh cuối cùng liền vội vàng nhắc nhở dòng người đang xếp hàng phía sau.
"Ngại quá, hoành thánh hôm nay đã bán hết rồi. Nếu mọi người muốn ăn thì ngày mai quay lại nhé."
Nấu xong phần hoành thánh cuối, Kiều Yên Nhiên khẽ thở phào nhẹ nhõm. Từ lúc dừng xe bày hàng đến giờ, động tác trên tay cô chưa từng ngơi nghỉ. Cô cứ liên tục gói rồi lại nấu hoành thánh không ngừng.
Những người ăn uống no say bên cạnh không kìm được bèn lên tiếng hỏi.
"Cô chủ ơi, hoành thánh của cô ngon quá đi mất. Sau này cô sẽ luôn dọn hàng ở đây chứ?"
"Đây là lần đầu tiên tôi được ăn bát hoành thánh ngon như vậy. Lúc đầu còn thấy đắt, ăn xong mới thấy mức giá này chẳng đắt chút nào."
"Đúng vậy đúng vậy, sau này cô dọn hàng ở đây luôn hả? Tôi có thể đến ủng hộ việc buôn bán của cô mỗi ngày."
Mọi người xung quanh liên tục mở lời.
"Ngày mai tôi sẽ xem xét tình hình chuẩn bị thêm một ít nhân, cố gắng bán nhiều hơn một chút."
"Đúng mười một giờ trưa mỗi ngày tôi sẽ có mặt ở đây. Nếu mọi người có nhu cầu thì có thể qua mua."
Đúng lúc này, một người nhanh nhạy đã bắt được trọng tâm câu nói.
"Hả? Cô chủ, ý cô là cô chỉ dọn hàng ở đây có mấy ngày thôi sao?"
"Đừng mà, nếu sau này cô không ở đây nữa thì tôi biết sống sao đây?"
Kiều Yên Nhiên nghe thấy tiếng than vãn của mọi người xung quanh, cảm thấy đồ đạc cũng dọn dẹp hòm hòm rồi. Trước khi rời đi, cô đem rác vứt vào thùng. Đưa lưng về phía bọn họ, cô nở một nụ cười thật tươi.
"Tạm thời cứ như vậy đã, chuyện sau này để sau này hẵng nói."
"Tôi xin phép về trước đây, hẹn gặp lại mọi người vào ngày mai!"
Nói xong, cô chuồn lẹ cứ như chạy trốn, chỉ để lại những thực khách ngơ ngác nhìn theo đuôi chiếc xe hàng. Thời gian dọn hàng hôm nay cũng xấp xỉ hôm qua. Con chim lớn đứng trên vai Kiều Yên Nhiên, nhìn khung cảnh xung quanh không ngừng lùi lại phía sau. Nó lên tiếng:
"Nhân loại lương thiện, hôm nay tôi có giúp được gì cho cô không?"
"Dáng vẻ oai hùng của tôi đã thu hút không ít nhân loại đến đây. Có rất nhiều người còn cầm cái hộp sắt, trông kỳ lạ lắm cơ."
Kiều Yên Nhiên đưa tay xoa xoa đầu nó. Hôm nay cũng may nhờ có con chim lớn này thu hút không ít khách hàng, nếu không thì chắc phải đợi thêm một lúc nữa mới bán hết.
"Đương nhiên rồi, hôm nay thực sự cảm ơn anh nhé. Về nhà tôi sẽ cho vợ anh ăn thêm một bữa thịnh soạn."
Con chim lớn vui sướng vỗ vỗ đôi cánh. Vốn dĩ cô định đến nhà ăn của khu du lịch dọn dẹp lại đồ đạc một chút. Chẳng ngờ khi đến nơi, cô phát hiện mọi thứ đã được bác bảo vệ dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng. Kiều Yên Nhiên gật đầu với bác bảo vệ.
"Cháu cảm ơn bác ạ!"
Bác bảo vệ xua xua tay.
"Có gì đâu, chuyện nhỏ nhặt thôi mà. Nhưng mà cô chủ này, ngày mai cháu có thể bán cho bác hai bát hoành thánh được không? Hoành thánh của cháu thơm quá."
Bác bảo vệ gãi gãi tay, có chút ngại ngùng.
"Bà xã nhà bác chưa từng được ăn món hoành thánh nào ngon như vậy cả. Bác tính ngày mai mua mang về cho bà ấy nếm thử."
Kiều Yên Nhiên vội vàng gật đầu.
"Đương nhiên là được ạ, ngày mai cháu sẽ phần riêng cho bác. Nếu bác gái tiện thì có thể ra thẳng sạp hàng của cháu ăn cũng được."
Nào ngờ bác bảo vệ lại lộ ra nụ cười chua xót, khẽ lắc đầu.
"Bà xã nhà bác chắc không tiện lắm. Chân cẳng bà ấy không được linh hoạt, bây giờ chỉ có thể nằm trên giường…"
Kiều Yên Nhiên không ngờ hoàn cảnh lại như vậy, cô nhìn bác bảo vệ với ánh mắt áy náy.
"Cháu xin lỗi ạ. Ngày mai cháu chắc chắn sẽ giữ lại hai phần cho bác, nhất định phải để bác gái được nếm thử."
Bác bảo vệ họ Vương cảm kích gật đầu liên tục.
"Cảm ơn cô chủ! Cảm ơn cháu nhiều!"
Sau khi chào tạm biệt bác bảo vệ, Kiều Yên Nhiên lái chiếc xe ba gác điện trở về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
