Đi đến quầy hàng của Kiều Yên Nhiên, con chim lớn nhìn thấy có không ít nhân loại nên cảm giác đầu tiên của nó là sợ hãi. Nhưng khi cảm nhận được ánh mắt của những người này, con hạc trắng phương Đông đột nhiên co một chân đứng trên quầy, hai cánh dang rộng. Trông nó chẳng khác nào một con hạc tiên đang dang cánh chuẩn bị bay lên.
Vài đứa trẻ nhỏ tuổi nhìn thấy con chim lớn như vậy liền kéo tay phụ huynh, phấn khích hét to.
"Hạc tiên kìa, ở đây có một con hạc tiên."
"Oa, đây là thần tiên tỷ tỷ sao?"
"Con chim lớn này đẹp quá đi mất."
Lúc này, khán giả trong phòng livestream cũng đã xem hết toàn bộ quá trình. Bọn họ thấy con chim lớn nằng nặc đòi biểu diễn thì không kìm được mà bàn tán sôi nổi.
[Đây là màn biểu diễn của động vật bảo tồn cấp một quốc gia đấy, thật sự hiếm có nha.]
[Về mặt lý thuyết, chúng ta nên từ chối xem xiếc thú, nhưng chúng ta không thể từ chối động vật nằng nặc đòi biểu diễn được.]
Trong đó, có một anh trai vừa đi du lịch về cũng tham gia náo nhiệt, xếp vào cuối hàng. Anh ta còn tưởng là món gì ngon lắm, đến khi thấy là hoành thánh thì trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
"Cứ tưởng là đồ gì ngon nghẻ lắm, không ngờ chỉ là sạp hoành thánh bình thường."
"Bao nhiêu tiền một bát thế?"
Kiều Yên Nhiên còn chưa kịp mở miệng trả lời, người đứng phía sau đã thay cô lên tiếng.
"Hoành thánh tôm tươi hai mươi tệ một bát, hoành thánh trứng muối mười tám tệ. Chàng trai à, cậu muốn ăn thì nhanh cái tay lên."
Người đứng phía sau chính là bác gái hôm qua từng ăn ở đây. Bác ấy đi chợ về liền khẩn trương xếp vào cuối hàng. Bác gái vốn tưởng mình không mua được nữa, chẳng ngờ vẫn còn thấy nửa chậu nhân. Bác ấy đã sớm biết giá cả từ miệng mấy bà bạn già nên mới không chờ nổi mà lên tiếng giục.
Anh trai kia nghe thấy người phía sau giục mình thì vốn hơi khó chịu. Nhưng khi quay đầu lại nhìn, anh ta liền nhận ra đó là bác gái hàng xóm. Quan hệ giữa hai nhà khá tốt nên anh ta vội quay sang chào hỏi. Nào ngờ bác gái lại tiếp tục giục cậu ta mau chóng gọi món.
"Là cháu à, Tiểu Trần. Cháu vừa đi chơi về đấy hả, mau gọi hoành thánh đi. Bỏ lỡ cơ hội này là không có lần sau đâu."
Tiểu Trần gãi gãi đầu rồi xoa bụng mình. Mặc dù món hoành thánh này hơi đắt, nhưng cũng không đến mức không mua nổi.
"Cho tôi mỗi vị một phần, tiện thể lấy cho bác gái đây mỗi vị một phần luôn ạ."
Bác gái vội vàng xua tay:
"Không cần, không cần đâu. Ngoài phần của bác thì bác còn phải mua mang về cho người nhà nữa. Cháu không cần trả giúp bác đâu."
Người xếp hàng ngày một đông hơn. Có người bị con chim lớn trên quầy thu hút nên tới xem náo nhiệt, cũng có những người là thực khách từng ăn hoành thánh vào ngày hôm qua.
Sau khi nhận ra những nhân loại này không có ác ý, con chim lớn phát hiện bản thân có thể thu hút được rất nhiều người. Thấy Kiều Yên Nhiên có vẻ rất vui vẻ, nó liền chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng, đứng trên quầy tạo đủ mọi tư thế.
Nếu con hạc trắng phương Đông đang bị thương có mặt ở đây, chắc chắn nó sẽ phát hiện con chim lớn này đang làm rất nhiều động tác cầu hoan. Đáng tiếc là nhân loại lại không hiểu được. Bọn họ chỉ thấy thú vị nên có không ít người lấy điện thoại ra chụp ảnh rồi đăng tải lên mạng. Một thời gian sau, con chim lớn này cũng coi như nổi đình nổi đám trên mạng xã hội.
Cùng với việc ngày càng có nhiều người trả tiền, hoành thánh trên tay Kiều Yên Nhiên cũng lần lượt được bán sạch. Những người mua hoành thánh vây quanh đó. Mỗi một người sau khi nếm thử đều mang biểu cảm kinh ngạc trên mặt, sau đó bắt đầu cắm cúi ăn điên cuồng. Còn có những người lúc đầu hơi chần chừ với món hoành thánh trứng muối, nhưng khi cho vào miệng liền bị hương vị làm cho kinh ngạc đến mức coi là món ngon trời ban.
Đặc biệt là Tiểu Trần vừa đi du lịch về, lúc đầu anh ta còn chẳng thèm bận tâm. Một bát hoành thánh thì có thể ngon đến đâu cơ chứ. Cho đến khi viên hoành thánh nóng hổi lọt vào miệng, anh ta mới ngỡ ngàng.
Cảm giác bùi bùi sần sật mang theo độ lợn cợn rõ rệt của trứng muối, cùng với hương thơm mằn mặn đậm đà lập tức bùng nổ trong khoang miệng. Thêm vào đó là nước hầm gà. Mùi thơm nức mũi kết hợp với hương vị của nhân thịt trứng muối quả thực là ngon tuyệt cú mèo.
Húp một ngụm canh, cắn một miếng hoành thánh. Lớp vỏ hoành thánh tựa như đám mây mềm mại, hoàn toàn không gây vướng víu trong khoang miệng. Nó cứ thế trơn tuột thẳng vào cuống họng một cách thần kỳ. Ăn xong hoành thánh trứng muối, Tiểu Trần lại bắt đầu chuyển sang hoành thánh tôm tươi.
Thịt tôm dai giòn sần sật mang theo vị ngọt thanh đặc trưng của hải sản. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với hoành thánh trứng muối. Đây là một trải nghiệm mới lạ hơn hẳn. Khi cắn xuống có cảm giác hơi đàn hồi, sự mềm mại của vỏ hoành thánh hòa quyện trong khoang miệng.
Vị tươi ngọt ngon lành này cũng quá xuất sắc rồi, ngon đến mức hoàn toàn không thể dừng lại được. Bất tri bất giác, hai phần hoành thánh đã bị anh ta ăn sạch sành sanh. Tiểu Trần xoa xoa cái bụng của mình. Bụng mới no tám phần, anh ta cảm thấy bản thân vẫn có thể ăn thêm hai phần nữa.
Nhìn dòng người xếp hàng ngày càng đông, phần nhân trên quầy ngày một ít đi, Tiểu Trần bèn đưa ra một quyết định trái với lẽ thường. Anh ta chạy xuống xếp hàng lại từ đầu, chuẩn bị mua thêm hai phần nữa. Chỉ mong đến lượt mình vẫn còn đồ ăn.
Khán giả trong phòng livestream đã chứng kiến toàn bộ quá trình. Nhìn thấy Tiểu Trần từ thái độ không tin tưởng lúc đầu cho đến khi lẳng lặng chạy xuống cuối hàng chờ đợi, nhất thời bọn họ cũng có chút tò mò. Món hoành thánh này thực sự ngon đến mức đó sao??
[Đây đúng là màn lật mặt mang tầm cỡ sử thi rồi. Rõ ràng vừa nãy anh ta còn bày ra vẻ khinh khỉnh, thế mà khoảnh khắc ăn thử một miếng, cảm giác toàn bộ nét mặt đều thay đổi.]
[Chắc không phải là diễn đâu nhỉ. Nếu thực sự có kỹ năng diễn xuất đỉnh cao thế này mà tiến vào giới giải trí thì chẳng phải sẽ đè bẹp đám diễn viên cậy quyền đó sao?]
[Cười chết mất, lầu trên đừng đề cao bọn họ quá, diễn xuất của bọn họ chỉ tổ cay mắt thôi.]
[Có mỗi tôi tò mò xem bát hoành thánh này rốt cuộc ngon cỡ nào mà khiến người ta lật mặt nhanh thế sao?]
[Thèm quá…]
[Thèm quá +1]
[+10086]
Ở một diễn biến khác, cô gái nhỏ lẽ ra phải ngủ đến hai ba giờ chiều mới dậy, lúc này đang lờ mờ mở mắt. Cô nàng há miệng gọi:
"Mẹ ơi, con dậy rồi, mẹ làm cho con phần bữa sáng nhé."
Không nghe thấy tiếng đáp lại, cô gái lắc đầu rồi lặp lại câu nói một lần nữa. Đến khi chắc chắn trong nhà không có ai, cô nàng mới hoàn toàn tỉnh táo lại. Nhìn căn nhà trống huơ trống hoác, chẳng những mẹ không có nhà mà ngay cả bố cũng không biết đã đi đâu mất rồi.
Vốn là một sinh viên đại học ru rú ở nhà, đến kỳ nghỉ hè toàn thức trắng đêm chơi game, hiếm hoi lắm cô mới thức dậy sớm được một hôm, chẳng ngờ lại chẳng có ai ở nhà. Giữa trưa thế này, bố mẹ không nấu cơm mà đi đâu được chứ?
Cô nàng thấy kỳ lạ liền gọi điện thoại cho mẹ, phải mất một lúc lâu mới có người nghe máy.
"Alo, con gái à? Sao hôm nay con dậy sớm thế, có việc gì không?"
"Mẹ ơi, mẹ đang ở ngoài ạ? Lúc nào về mẹ tiện thể mua cho con phần đồ ăn nhé, con đói quá rồi!"
Ai ngờ người mẹ ở đầu dây bên kia lại do dự một lát. Nghĩ đến chuyện con gái mình từ lúc về nhà chỉ suốt ngày rúc trong phòng chơi game không chịu ra ngoài, bà liền lên tiếng.
"Mẹ và bố con đang ở khu vực có rất nhiều quầy hàng dưới lầu. Hay là con ráng xuống lầu đi dạo một lát đi, nhân tiện ăn bát hoành thánh luôn."
Cô gái nhỏ vội vàng từ chối. Thời gian nghỉ hè quý giá như vậy, ở nhà nhàn nhã thổi điều hòa uống nước ngọt không sướng sao, tự dưng bắt ra ngoài đi dạo phơi nắng làm gì chứ? Cô cảm thấy chuyện này thực sự điên rồ. Cái nắng gắt này sắp nướng chín cô đến nơi rồi, khoảnh khắc bước ra khỏi nhà là chỉ muốn chui tọt vào lại thôi.
"Thôi bỏ đi mẹ ơi. Mẹ nhớ mua về cho con một phần nhé."
Nói xong, cô nàng cúp máy cái rụp, quay đầu nằm xuống giường rồi bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ. Ở phía bên kia, bác gái đang xếp hàng bèn thở dài một tiếng.
"Cô chủ ơi, đóng gói giúp tôi mỗi vị ba phần mang về nhé…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



