Nàng chậm rãi đếm từng điều: "Không chỉ những điều đó. Còn cả chuyện ban đêm mang thức ăn đến cho đại nhân. Anh nương cảm thấy khoảng cách với đại nhân vẫn còn quá xa, vì vậy mới nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận đại nhân."
"Có ý thả con gà trống vào sân đại nhân, phá hủy giàn nho, vì vậy còn đặc biệt lục sách vở về vườn tược để học hỏi. Sau đó lại lấy cớ bắt sâu để ra vào sân đại nhân. Đại nhân nói đúng, không có gì là oan uổng cho Anh nương cả."
Nói đến cuối, nàng đột nhiên đổi giọng: "Thế nhưng..."
"Thế nhưng, chẳng phải tất cả những điều này đều là sự mặc nhận của đại nhân sao? Nếu không có sự dung túng của đại nhân, Anh nương không thể bước vào được sân đại nhân, càng không thể đứng trước mặt đại nhân được."
Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào chàng, không hề né tránh, không hề e dè, như muốn đọc vị suy nghĩ của chàng.
Nhưng nàng đã thất bại, trên khuôn mặt chàng không có chút biểu cảm nào, như một bức tường thành kiên cố không thể xâm phạm.
Nàng vẫn ngồi đó, bên chân chàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Đến đoạn này là hết free rồi nha, từ ngày mai sẽ lên chương mới nhé. Mong mọi người ủng hộ. Mình sẽ cố gắng ra đều và nhanh nhất có thể nha.


