“Ngày mai Anh nương sẽ đến bắt sâu..." Nàng sợ lý do này chưa đủ, lại nói thêm: "Còn cả bón phân nữa..."
Lục Minh Chương quay lưng, không nhìn nàng, chỉ đặt bát đũa xuống, nói một câu: "Vậy ngày mai đến bắt sâu đi."
Đới Anh cố gắng kìm nén trái tim đang đập thình thịch, nhanh chóng dọn dẹp hết mọi cảm xúc, sau đó đáp một tiếng "Vâng" rồi lui ra khỏi phòng.
...
Trên đường về, Quy Nhạn đỡ cánh tay Đới Anh, cảm nhận được sự căng cứng của nàng, có chút quan tâm hỏi: "Nương tử, có chỗ nào không khỏe không?"
Quy Nhạn thay Đới Anh đáp lời: "Đã dùng cơm bên thư phòng rồi."
Thất Nguyệt khựng lại, trong mắt thoáng lộ vẻ không tin.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
lâu quá à...
@Trà Bí Đao ý là, LMC đang nước sôi lửa bỏng, cho hồi về tiền kiếp để cứu con mà lê thê quá, mãi k đến cái đoạn xử trảm giải oan và cứu con ấy, r để cho LMC hiện tại tỉnh lại. Lúc này đọc cảm thấy nó dài thiệt dài... sợ cái bà vu y hết máu luôn ý chứ 🤣
Ủa? Lâu gì bà? Đến đoạn tui làm rùi á, không còn bị sai xưng hô nữa đâu. À có phải bà nói cái đoạn này tình tiết kéo dài lê thê đúng không? Lấy lòng một người như Lục Minh Chương đâu phải đơn giản, lại còn lấy lòng với mục đích xấu nữa chứ? Đoạn này đọc đau lắm...

