Người khác không hiểu, hắn thì hiểu rõ chủ nhân mình.
Cái gì bệnh nặng, cái gì điều dưỡng thân thể, đều là lời nói ra ngoài.
Ngay cả nếu đại tiểu thư nhà mình có bệnh, cũng phải về Tạ gia điều dưỡng, không có đạo lý ở nhà mẹ đẻ dưỡng bệnh. Có câu nói thế nào ấy nhỉ, đã gả ra ngoài như bát nước hắt đi.
Huống chi chủ nhân mình là loại người chỉ coi trọng đại sự, không quản mấy chuyện vụn vặt trong nhà. Giờ chẳng những giữ người lại, còn cố ý kết thân, nhìn thế nào cũng như đang che chở cho con.
Tạ Dung ngồi trong sảnh rộng, trà đã nguội, hắn chẳng buồn động đến. Vốn tưởng hôm nay vị nhạc phụ đại nhân của hắn sẽ tránh mặt, tìm cớ đuổi hắn đi.
Hôm qua hắn đến, không đón được người, thậm chí bóng dáng Đới Anh cũng không thấy.
Hôm nay hắn lại đến, nếu vẫn không gặp, ngày mai lại đến, cho đến khi Lục gia trả người mới thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

