Lục Minh Chương là nam nhân, bước chân lại dài, đêm tối ánh sáng lờ mờ, vừa rẽ qua một khúc quanh đã bất ngờ chạm mặt Đới Anh, người vừa ra khỏi thượng phòng trước ông. Hai người cách nhau không xa, một trước một sau. Lục Minh Chương cũng không ngờ lại gặp cảnh này, thấy tiểu cô nương trước mặt ngơ ngác nhìn mình, mặt đỏ bừng như bôi hai vệt phấn hồng, không hiểu sao lại buột miệng:
"Chuyện đó không đúng."
Đới Anh theo phản xạ hỏi lại: "Không đúng chỗ nào ạ?"
Lục Minh Chương vừa đi vừa chậm lại, cùng nàng dọc theo con đường nhỏ: "Cống phẩm trước khi nhập kho đều phải đăng ký, ghi rõ kích thước, hoa văn, màu sắc, thậm chí còn phải vẽ mẫu lưu lại, người phụ trách phải ký tên xác nhận."
"Trong chuyện, bức thêu bị hỏng, sau đó nhân vật chính lanh trí thêu thêm một vầng mặt trời vàng... Đó là tự ý sửa cống phẩm, không phải 'họa phúc khó lường' mà là tội khi quân, chém đầu đấy."
Đới Anh đi bên cạnh Lục Minh Chương, trong lòng thót một cái, dù chỉ là chuyện kể, nhưng nghe vị đại nhân này nói đến tội khi quân, nàng cũng thấy sợ, cứ như mình thật sự gây họa. Mím môi mãi mới thốt ra được ba chữ: "Con không biết..."
Lục Minh Chương liếc nhìn thấy nàng lộ vẻ lo lắng, đoán là mình nghiêm túc quá làm nàng sợ, bèn dịu giọng: "Chỉ là một câu chuyện thôi mà."
Đới Anh lúc này mới hoàn hồn, nỗi sợ trong mắt dần tan, giọng cũng trở nên nhẹ nhõm, tinh nghịch: "Đúng, đúng, chỉ là kể chuyện thôi mà."
Hai người lại đi thêm một đoạn, đến ngã rẽ thì Lục Minh Chương dừng lại. Đới Anh khẽ cúi người:
"A Anh xin cáo lui."
Lục Minh Chương khẽ gật đầu.
Đợi nàng đi khỏi, ông vừa rẽ sang lối khác thì Trường An đi bên cạnh liếc nhìn chủ tử nhà mình. A lang xưa nay vốn kiệm lời, hôm nay lại lạ thật...
...
Về lại Lãm Nguyệt cư, đám hạ nhân đã chuẩn bị sẵn nước nóng. Quy Nhạn hầu hạ Đới Anh tắm rửa, thay cho nàng một bộ áo lụa mềm, lại dùng lò sưởi nhỏ hong mái tóc đen nhánh đến gần khô, dìu nàng lên giường, buông rèm xuống rồi mới lui ra ngoài.
Khổng mụ đi theo Đới Anh từ Bình Cốc đã sớm dúi bạc thưởng cho đám hạ nhân ở Lãm Nguyệt cư. Khổng mụ lớn tuổi, từng trải, hiểu rõ càng là hạ nhân trong nhà quyền quý thì càng khéo nịnh nọt. Dù Lục lão phu nhân đích thân đón tiểu thư nhà mình vào phủ ở tạm, nhưng dù sao cũng là khách, nếu thật sự bị lạnh nhạt, ai lại tiện mở miệng than phiền? Thà thưởng thêm chút bạc cho bọn dưới, tránh được bao nhiêu phiền phức.
Mấy ngày sau đó, Đới Anh đều dậy sớm, sửa soạn tươm tất rồi đến thượng phòng thỉnh an Lục lão phu nhân, cùng bà dùng bữa. Bên cạnh còn có Lục Uyển Nhi, Lục Khê Nhi và Tạ Trân, bên nhị phòng, tam phòng cũng thỉnh thoảng có người tới. Ăn xong, ba người kia tản đi, Đới Anh vẫn ở lại bên Lục lão phu nhân ngồi thêm một lát.
Ngoại trừ buổi tối, từ hôm gặp Lục Minh Chương ở thượng phòng, sau này mỗi lần dùng cơm xong, nàng đều tranh thủ rời đi sớm, chỉ sợ lại chạm mặt ông ta. Đối với vị Xu Mật sứ của triều Đại Diễn này, nàng có một nỗi sợ bản năng, chẳng cần ông ta nói gì hay làm gì, chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến người ta không dám lại gần. Sự nghiêm nghị, ôn hòa chỉ là vẻ ngoài ông ta để người khác nhìn thấy, thực chất lại là ôn nhu mà nguy hiểm, càng bình tĩnh càng khiến người ta thấy đáng sợ. May mà chỉ gặp đúng một lần, những ngày sau cũng không đụng mặt nữa.
Hôm ấy, vừa từ thượng phòng đi ra, chưa đi được mấy bước, Đới Anh đã bị ai đó vỗ nhẹ sau lưng. Quay đầu lại, hóa ra là Lục Khê Nhi. Chỉ thấy tiểu cô nương cười tít mắt:
"Tỷ đến đây bao lâu rồi, ban ngày toàn ở thượng phòng bầu bạn với lão phu nhân, tối lại đóng cửa viện nghỉ sớm, muội muốn tìm tỷ cũng chỉ có thể đứng đây chờ tỷ ra thôi."
"Chờ ta làm gì?" Đới Anh cười hỏi.
Lục Khê Nhi đáp: "Lục Uyển Nhi với biểu muội của tỷ suốt ngày dính lấy nhau, muội không muốn chơi cùng các tỷ ấy, nhưng muội thấy tỷ lại thấy thân thiết, nghe nói tỷ đến, muội còn mừng rỡ một trận, ai ngờ tỷ lại sống kiểu già dặn như vậy." Vừa nói, Lục Khê Nhi vừa kéo tay áo Đới Anh, lôi nàng đi về phía hậu hoa viên: "Tỷ ở phủ ta được bao lâu? Suốt ngày quanh quẩn bên lão phu nhân cũng chán lắm, nên đi dạo trong phủ nhiều hơn." Nghĩ tới điều gì, tiểu cô nương lại hỏi: "Nghe nói tỷ mới từ Bình Cốc lên kinh thành không lâu?"
Đới Anh gật đầu xác nhận: "Chưa đầy một tháng."
"Vừa hay, mấy hôm nữa có lễ thả hoa đăng, chúng ta dẫn theo hạ nhân ra ngoài thành, tới hồ Tinh Nguyệt thả đèn, được không?" Lục Khê Nhi càng nói càng hào hứng: "Tỷ chưa biết lễ hội hoa đăng ở kinh thành đâu, đèn lồng rực rỡ, sáng rực cả trời, phản chiếu xuống mặt hồ như lửa cháy, trong thành ai nấy đều ăn mặc đẹp đẽ, ra đường, ngồi bên hồ, náo nhiệt lắm luôn."
Đới Anh vừa đi vừa sóng vai cùng Lục Khê Nhi, nghiêng đầu nhìn thiếu nữ bên cạnh. Ở mấy ngày này, nàng cũng nhận ra, Lục Khê Nhi với Lục Uyển Nhi tuy gọi là tỷ muội, nhưng chẳng thân thiết gì cho cam. Không đến mức đối đầu, nhưng kiểu như "ngươi không động đến ta, ta cũng chẳng thèm để ý ngươi", hai bên nhìn nhau đều không thuận mắt.
"Lễ hội hoa đăng ở Bình Cốc cũng có, chỉ không biết kinh thành thế nào thôi."
Lục Khê Nhi cố nhịn cười: "Năm ngoái lễ hội hoa đăng, Lục Uyển Nhi không biết làm sao lại bày đặt, cứ nhất quyết đòi đi xe ngựa, kết quả là bị kẹt cứng ở đó, tiến không được, lùi cũng chẳng xong, xung quanh người ta la ó om sòm, suýt nữa thì bị lật cả xe."
Đới Anh nghĩ ngợi rồi hỏi: "Sau đó thì sao? Hộ vệ giải tán đám đông, đưa đi à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

