“Quận chúa, đặt hắn ở đâu?”
Lưu thúc bế người tới trước xe rồi hỏi.
Lục Kinh Xuyên nhìn thấy một khe hở.
Đó là một khe nhỏ của rèm xe. Do gió tuyết, rèm bị hé mở, chỉ loáng thoáng thấy được ánh sáng bên trong.
Đột nhiên, một cơn gió ngược thổi tung rèm.
Đèn lưu ly đắt tiền khẽ lay động, chuỗi pha lê bên dưới phát ra tiếng leng keng. Hắn hạ tầm mắt xuống, chủ nhân trong xe là một mỹ nhân thanh lệ đang nằm trong đống gấm vóc.
Nàng rất gầy, mang vẻ bệnh tật triền miên. Điểm duy nhất có màu sắc là nốt chu sa giữa trán, đỏ tươi như thấm từ da thịt.
Gối thêu kim tuyến được đặt tùy ý dưới người nàng, áo lông trắng nặng nề phủ lên thân thể mảnh mai. Mái tóc đen mềm rủ xuống, đuôi tóc đặt lên những ngón tay trắng nhợt.
Một tay nàng ôm lò sưởi nhỏ, cổ tay mảnh quấn chuỗi Phật châu. Trên bàn con trước mặt có bánh mới và ly trà sữa còn bốc hơi. Khi mắt nàng khẽ cụp xuống, sắc đỏ giữa mày càng đậm, mang theo vẻ đẹp khiến người ta không khỏi thương yêu.
Như một tiểu Bồ Tát nằm trong xe ngựa.
Mùi hương đắt đỏ tỏa ra, gió thổi, rèm rơi xuống.
Qua lớp rèm, hai người như cách một thế giới.
Một giọng nói ấm áp vang lên: “Đặt hắn vào xe ngựa cuối cùng đi.”
“Vâng, quận chúa.”
…
Trong xe cuối, lò than được nhóm lên. Cơ thể bị đóng băng của thiếu niên dần ấm lại, y sĩ đang bôi thuốc cho hắn.
Áo rách dính vào da thịt, y sĩ nhíu mày nhìn thiếu niên khẽ mở mắt, dường như sắp tỉnh.
“Giờ ta sẽ xử lý vết thương cho ngươi, đau thì cứ kêu lên.”
Những vết thương máu thịt be bét, sâu thấy xương, người ngoài nhìn còn thấy lạnh sống lưng, vậy mà thiếu niên chỉ cau mày, không rên một tiếng. Chịu đựng quá giỏi.
Trong xe có lò than, ấm áp hơn nhiều.
Xử lý xong, y sĩ cảm thán trước sức chịu đựng ấy, rồi an ủi: “Yên tâm đi, quận chúa nhà ta là người hiền lành, nhân hậu nhất. Ngươi đã lên xe của quận chúa, chỉ cần không phạm lỗi, sau này chắc chắn sẽ có cơm mà ăn.”
Tâm địa Bồ Tát, ôn nhu lương thiện.
Đôi mắt đen của thiếu niên nhìn vào gương mặt vị y sĩ, một đôi con ngươi thâm trầm, tối như mực, hoàn toàn không hợp với tuổi của hắn.
Xe ngựa lắc lư.
Y sĩ bị ánh mắt ấy nhìn đến mức lạnh cả sống lưng. Ông đứng dậy, trong tay cầm thứ gì đó, rồi bước ra ngoài.
Ánh mắt thiếu niên dõi theo ông. Rèm xe bị y sĩ vén lên, gió tuyết ùa vào. Trong khoảnh khắc ấy, hơi lạnh tràn vào mũi, cuốn vào miệng vết thương, khiến nhịp thở của hắn chùng xuống.
Lục Kinh Xuyên nhìn thấy một góc của chiếc xe ngựa cao lớn, xa hoa nhất phía trước. Hắn khẽ thở dốc, như lại ngửi thấy mùi hương trân quý kia tản ra, xua tan mùi tanh của máu trong mũi hắn, cùng với câu nói: “Đừng cứu hắn.”
…
Không biết từ khi nào, gió tuyết đã ngừng. Ánh mặt trời như ẩn như hiện, mang theo chút ấm áp rọi vào trong xe.
Một gia nô kinh ngạc thốt lên: “Mấy ngày nay, trời đều đổ tuyết, giờ lại tạnh, vận may của chúng ta thật tốt.”
Nhưng nào phải vận may của bọn họ, mà là của Lục Kinh Xuyên.
Cơn gió tuyết này vây họ mấy ngày, cũng chỉ để họ buộc phải cứu nam chính mà thôi.
Tô Nhược Thủy đưa tay day trán, mặt đầy u sầu.
Dù Lục Kinh Xuyên là nam chính, nhưng không phải kiểu nhân vật chính hiền lương. Hắn gian sảo, đa nghi, thù rất dai, lại rất thông minh, giỏi nhẫn nhịn. Thêm vào đó là vận may cực tốt, từ một nô lệ tiện tịch bò lên làm phiên vương, rồi trong đám phiên vương loạn thế mà leo lên tới ngôi vị hoàng đế.
Nếu Tô Nhược Thủy nhớ không nhầm, vết thương trên vai hắn là do hắn tự gây ra.
Đệ đệ ruột của nguyên thân có một vết bớt. Để thuận lợi thay thế Tô Cẩm Thư, hắn đã tự cắt một miếng thịt của chính mình.
Phía trước không xa chính là trạm dịch.
Sau khi từ xe thiếu niên bước ra, y sĩ đến bên xe của Tô Nhược Thủy, đưa thứ trong tay cho Lưu Phi.
“Cái này rơi từ người thiếu niên đó. Ta thấy quen lắm, phiền Lưu đại nhân đưa cho quận chúa xem.”
Vị y sĩ này từ nhỏ đã chữa bệnh cho nguyên thân, xem như trông nàng lớn lên nên đương nhiên nhận ra ngọc bội ấy, chỉ là không nói rõ.
Lưu Phi cầm nửa miếng ngọc dính máu, xem kỹ từ trên xuống dưới. Mắt ông bỗng thay đổi, lập tức tìm Tô Nhược Thủy.
“Quận chúa, xin người hãy xem cái này.”
Tô Nhược Thủy đang từng ngụm nhỏ uống trà sữa. Ở thời cổ đại tất nhiên không được cầu kỳ như hiện đại, chỉ là sữa pha trà thêm ít mật ong, nhưng vị cũng khá ngon.
Vương ma ma vén rèm, đón lấy vật được dâng lên.
Ngọc bội khá bẩn, dính máu và bùn. Vương ma ma dùng khăn lau sạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)