Những hạt tuyết đập vào rèm xe ngựa màu đỏ thẫm, lẫn theo gió lạnh chui qua khe hở, làm khuôn mặt đau rát.
Tô Nhược Thủy giơ tay kéo chặt mũ trùm đầu màu trắng, vén nhẹ rèm rồi nhìn ra ngoài. Đầu ngón tay vừa chạm phải luồng khí lạnh liền run lên một cái, nàng nhanh chóng giấu tay vào trong ống tay áo.
Qua lớp rèm, bóng cây ngoài xe trong màn tuyết mờ mờ ảo ảo. Phía trước có một tảng đá lớn chắn đường.
“Còn đường nào khác không?” Giọng Tô Nhược Thủy bị gió bắc thổi tan.
Lưu thúc lắc đầu: “Chỉ còn lại một con đường kia.”
Chính là con đường mà Tô Nhược Thủy nhất quyết không muốn đi.
Tuyết ở phương Nam vừa lạnh vừa ẩm, lạnh thấu xương. Thực ra nơi này rất hiếm khi có tuyết, trời nhiều mưa, lúc nào cũng ẩm ướt. Suốt đường từ phương Bắc đến đây, họ đi khá thuận lợi, nhưng vừa vào vùng này thì tuyết lại đột ngột rơi xuống.
Cả đoàn loanh quanh mãi trên con đường này mà ai cũng bị lạnh cóng.
Tô Nhược Thủy vẫn còn do dự.
Thiên đạo cũng đang giúp hắn.
Có hào quang nam chính của truyện, Lục Kinh Xuyên thực sự được thiên đạo ưu ái. Dù thân thế bi thảm, trải qua đủ gian nan, nhưng luôn gặp dữ hóa lành đúng lúc.
Ví dụ như lúc này, tuy hắn đang bị truy sát, nhưng may mắn được một nữ Bồ Tát xinh đẹp, lương thiện cứu một mạng.
Chỉ là vị “nữ Bồ Tát” ấy thì thảm rồi, sau này sẽ bị Lục Kinh Xuyên liên lụy mà mất mạng.
Một công cụ đoản mệnh.
Tô Nhược Thủy như nhìn thấy trên đầu mình hiện rõ sáu chữ lớn: “Vật hi sinh cho nam chính.”
Kiếp này khó khăn lắm mới xuyên thành con gái phiên vương, cuối cùng lại phải chết vì tên nam chính đầy dã tâm này, biến thành NPC làm nền.
Đương nhiên nàng không cam lòng, nhưng nàng cũng bất lực, nàng đã thử rất nhiều lần, con đường kia, dù làm thế nào cũng không tránh được.
“Đi con đường đó đi.” Tô Nhược Thủy cuối cùng cũng nhượng bộ.
Xe ngựa rẽ ngoặt, lộc cộc chạy vào con đường cuối cùng.
Gió tuyết nhỏ đi nhiều, xe chạy thuận lợi hơn.
Từ xa, Lưu thúc đã thấy có người nằm bên vệ đường, người dính đầy tuyết, trong trời lạnh thế này mà chỉ mặc một lớp áo rách mỏng. Nhìn dáng dấp, chắc là một thiếu niên.
“Quận chúa, phía trước có người nằm đó.”
Lưu thúc biết rõ tính quận chúa nhà mình, thường ngày bố thí cháo, quyên góp bạc, gặp ăn mày cũng không nỡ bỏ qua.
Vì thế, còn chưa đợi Tô Nhược Thủy mở miệng, Lưu Phi đã chuẩn bị xuống ngựa cứu người. Nhưng từ trong xe vang lên giọng nói dịu dàng quen thuộc của quận chúa: “Đừng cứu hắn.”
Động tác xuống ngựa của Lưu Phi khựng lại, gần như nghi ngờ mình nghe nhầm.
Cho đến khi Tô Nhược Thủy lặp lại: “Đừng cứu hắn.”
Giọng nói của nàng mềm mại, nhưng lời nói lại mang theo sự tàn nhẫn đầy kiên quyết.
Thiếu niên nằm trên đất run nhẹ hàng mi, cả người cứng đờ.
Hắn chỉ nghe thấy giọng nói ấy, dịu dàng nhưng vô tình.
Xe ngựa lộc cộc đi ngang qua người thiếu niên. Hắn nghe tiếng bánh xe lạnh lùng lăn qua, mí mắt muốn động đậy, nhưng vì cơ thể quá yếu, chỉ khẽ run lên rồi lại nhắm chặt.
Rèm xe đỏ thẫm lướt qua, mang theo mùi hương nhàn nhạt, vô tình lăn qua trước mắt hắn. Tuyết bẩn văng lên mặt hắn, nhanh chóng đóng thành băng.
Xe đi rồi.
Thân hình mỏng manh của thiếu niên chìm vào lớp tuyết, như một mảnh vải nhẹ, bị gió thổi là tan.
Đoàn người chưa đi được bao xa thì gió tuyết đột nhiên lớn hơn. Lưu Phi kéo chặt dây cương, quay đầu nói: “Quận chúa, tuyết gió lớn quá, đường núi trơn trượt, không thể đi tiếp.”
Con ngựa hí lên một cách đầy bất an, bốn vó giẫm tuyết tung bay.
Tô Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn trời, hít sâu một hơi, giơ ngón giữa lên. Ngay giây tiếp theo, trong gió tuyết vang lên một tiếng sấm nổ, dọa nàng phải lập tức thu tay lại.
Bất lực, nàng thở dài: “Quay lại cứu người đó đi.”
Lời vừa dứt, gió tuyết lập tức giảm hẳn.
Lưu thúc ngẩng đầu, hơi nghi hoặc, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Quận chúa là người mềm lòng.”
Lần này Tô Nhược Thủy đi chữa bệnh. Vì đi đường xa, cha nàng là Bắc Bình Vương, sợ nàng gặp chuyện nên phái cả đội hộ vệ đi theo. Đội trưởng Lưu Phi là chỉ huy sứ, hộ vệ chính tam phẩm, từng ra chiến trường, kinh nghiệm đầy mình.
Ngoài đội hộ vệ, còn có vú nuôi là Vương ma ma, đại nha hoàn Họa Bình, vài tiểu nha hoàn và vị y sĩ đã đi theo nàng từ nhỏ.
Tổng cộng năm chiếc xe ngựa, xe của Tô Nhược Thủy đương nhiên là tốt nhất, tương tự như một “nhà nhỏ di động”, có rèm ngăn thành phòng ngủ, phòng vệ sinh, phòng khách.
Lúc này, nàng đang lười biếng dựa vào bên cửa sổ xe, nhìn qua khe hở rèm thấy Lưu thúc xuống ngựa ôm thiếu niên lên.
Thiếu niên kia quá gầy, nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, người cũng cứng đờ. Qua lớp áo rách, có thể thấy những vết thương mới cũ chằng chịt, nhất là chỗ vai, thậm chí còn thấy cả xương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)