Sau khi đưa tiễn Hàn Sơ Ảnh và ăn sáng xong, Trịnh Đông Tỉnh cũng không rời đi.
Hôm sau là ngày họp lớp. Hắn cứ luôn lải nhải với Bạch Tiểu Thăng, làm thế nào để đòi lại công đạo năm đó với tên khốn Hà Nhạn Băng!
Trịnh Đông Tỉnh vẫn 'tình hữu độc chung' đối với hai cục gạch được đặt trong nhà vệ sinh.
- Tôi dự định, ngày mai mang theo một cái bọc, bỏ bọn chúng vào, đến thời điểm thích hợp, cho bọn chúng nát trên đầu tên Hà Nhạn Băng kia.
Trịnh Đông Tỉnh nói rất chân thành, không có chút ý tứ đùa giỡn, còn hỏi Bạch Tiểu Thăng:
- Cậu cảm thấy thế nào?
- Chẳng ra sao cả! Báo thù thì nhất định phải động thủ à, đánh chết gã ta, cậu còn phải ngồi tù, vì đồ cặn bã đó, không đáng!
Bạch Tiểu Thăng lắc đầu, lại bổ sung một câu.
- Mấu chốt nhất là, không đủ hung ác!
Đủ sao? Đương nhiên không đủ!
Bạch Tiểu Thăng vẫn luôn cảm thấy mình là một người lười, có đôi khi, thậm chí lười đi mang thù.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
