Sáng sớm ngày thứ bảy, Bạch Tiểu Thăng bị một chuỗi tiếng đập cửa làm tỉnh giấc, chờ hắn mở mắt ra thì tiếng đập cửa lại biến mất.
Cũng không biết đây là nằm mơ hay là sự thật.
- Mình nhất định là bị tên mập mạp chết bầm này đá văng xuống đất.
Bạch Tiểu Thăng vuốt vuốt huyệt thái dương có cảm giác đau nhức của mình.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, âm thanh phát ra từ phía đầu giường, là điện thoại của tên Trịnh mập mạp.
Bạch Tiểu Thăng thấy được một màn kinh ngạc.
Nguyên bản, Trịnh Đông Tỉnh ngủ say như chết, bỗng nhiên bật dậy luống cuống tay chân tìm quần áo.
- Quần áo của tôi, quần áo của tôi đâu!
- Quần áo cậu còn đang mặc trên người kìa!
Bạch Tiểu Thăng nhịn không được nhắc nhở.
Trịnh mập mạp sửng sốt hai giây, sau đó nhìn lại mình rồi thở dài một hơi, sau đó hắn nhìn qua Bạch Tiểu Thăng ngạc nhiên hỏi.
- Lão Bạch, làm sao tôi và cậu đều ở nơi này.
- Đây là nhà của tôi!
Bạch Tiểu Thăng bất đắc dĩ trả lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


