Trên đảo rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng sóng biển vọng lại từ xa.
Cửa sổ để mở, ánh trăng vằng vặc trải khắp sàn, Yến Hạc Thanh không ngủ được.
Có lẽ ban ngày ngủ nhiều rồi nên giờ đầu óc cậu tỉnh táo lạ thường, chẳng có chút buồn ngủ nào.
Cậu nằm nghiêng nhìn qua cửa sổ, bỗng nhiên sau lưng vang lên tiếng vải áo sột soạt, hơi ấm tới gần, Lục Lẫm ôm cậu vào lòng.
"Em nằm im như vậy thì đánh thức ai được chứ?" Lục Lẫm bật cười, cầm ngón trỏ của cậu rồi dần thay đổi vị trí, vuốt ve lòng bàn tay Yến Hạc Thanh.
Không mềm mịn mà có lớp chai hơi mỏng.
Lục Lẫm yêu xúc cảm này vô cùng, "Không ngủ được thì nói chuyện nhé."
Yến Hạc Thanh quay mặt lại, ánh trăng sáng ngời, trong phòng không bật đèn cũng vẫn thấy rõ, nhưng Lục Lẫm dựa cằm vào cổ cậu nên tầm nhìn có hạn, chỉ thấy được hình dáng mơ hồ của anh.
Sự chú ý của cậu bị thu hút, "Nói gì ạ?"
Lục Lẫm nhếch môi, "Em muốn nói chuyện gì?"
Yến Hạc Thanh nhất thời chưa nghĩ ra, Lục Lẫm xoa vết chai trên tay cậu, "Sao em thích ngành sinh học vậy?"
Yến Hạc Thanh ngẫm nghĩ, có lẽ là năm lớp sáu.
Buổi trưa tan học chạy về nấu cơm cho Yến Phong, dưới lầu bắt gặp nó và mấy đứa trẻ ngồi xổm dưới gốc cây.
Chẳng biết chúng nhặt được kính lúp ở đâu mà chiếu dưới nắng để nướng một con châu chấu gãy chân.
Mấy thằng bé vừa nhìn con châu chấu quằn quại vừa cười to, Yến Hạc Thanh chưa bao giờ dám mắng Yến Phong nhưng hôm đó cậu rất tức giận, chạy tới giật lấy kính lúp, bọn trẻ lập tức giải tán, Yến Phong ngơ ngác nhìn cậu, mấy giây sau mếu máo òa khóc chạy lên lầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
