Cả thế giới chỉ còn lại tiếng hát trong tai nghe và Lục Lẫm trước mắt.
Hồi bé, mẹ từng đọc cho cậu nghe truyện cổ tích "Cô bé bán diêm".
Trong nguyên tác, đêm cuối cùng trước khi bị Lục Mục Trì đem đi "hiến" mắt, cậu ngồi trong căn phòng tối đen kia, cửa sổ bị bịt kín nên ánh trăng không lọt vào được, cậu quẹt hai que diêm.
Ánh lửa tắt lịm, căn phòng lại tối om, từ lâu mắt cậu đã quen với hoàn cảnh này nên lấy ra que diêm cuối cùng một cách chính xác.
"Xoẹt."
Âm thanh khe khẽ vang lên, trước mắt xuất hiện một đốm lửa, cậu vươn tay muốn bắt lấy nó.
Ngón tay đau rát, không nắm được, cái gì cũng không nắm được.
Cha mẹ, em trai.
Mạng sống của cậu......
......
Yến Hạc Thanh bỗng nhiên nắm lấy tay Lục Lẫm, ấm áp, khô ráo, rốt cuộc lần này cậu đã nắm được.
Yến Hạc Thanh ra sức nắm tay Lục Lẫm thật chặt, tựa như muốn hòa tan tay mình vào máu thịt của anh.
Lục Lẫm thoáng kinh ngạc rồi nhanh chóng nắm chặt tay Yến Hạc Thanh, dẫn cậu rời đi.
Sắp đến thang máy thì phía đối diện vang lên tiếng bước chân dồn dập, bác sĩ và y tá vội vàng chạy tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
