Mấy phút sau, nhân viên quán bưng phở bò lên.
Vài lát thịt bò mỏng như giấy, một nhúm hành lá, hương vị cũng chẳng ngon mấy, nước lèo không có vị thịt bò, thịt bò cũng không có vị thịt bò nhưng Yến Hạc Thanh vẫn ăn ngon lành.
Mặc dù bây giờ cậu đã có khả năng để mình không bị đói nhưng vẫn sùng kính đồ ăn, điều này bắt nguồn từ nỗi sợ đói hồi bé.
Ăn hết phở, Yến Hạc Thanh lại húp sạch nước lèo rồi mới đặt tô xuống rời đi.
Cậu không về nhà mà trở lại đại học Bắc Kinh, lịch chiều nay của cậu là đến phòng thí nghiệm, nếu không đi thì phải thức suốt đêm nay.
Cậu muốn nộp báo cáo trước kỳ nghỉ, chỉ còn chưa đầy nửa tháng.
Trên đường đi, Yến Hạc Thanh ghé vào căn hộ ở khu tập thể.
Nhà đã sửa xong, hầu hết đồ đạc cũng đã đem tới, cửa sổ mở rộng, nắng chiều vàng vọt rọi vào sàn gỗ.
Màn cửa bị gió ngoài cửa sổ thổi vào phát ra tiếng sột soạt, tất cả đều là hàng xịn nên trong nhà chẳng có mùi lạ nào, tủ giày đã được đưa tới nhưng vẫn còn trống, trên nóc tủ chỉ có một hộp bọc giày dùng một lần.
Ngắm giá sách xong, Yến Hạc Thanh đi tới sofa.
So với giá sách bể cá chiếm trọn bức tường thì sofa khá nhỏ, chỉ đủ cho ba người ngồi, cũng không có bàn trà mà chỉ có một chiếc xe đẩy hai tầng bằng gỗ hồ đào, để điều khiển từ xa, sách vở, khay trái cây hoặc đồ ăn vặt đều được, lúc ăn lẩu còn có thể dùng làm bàn ăn.
Bức tường trước mặt vẫn còn trống, chờ chủ nhân chọn TV thích hợp với nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)