Ánh mắt Lục Lẫm sâu hun hút, lạnh lùng nhìn Lục Mục Trì từ trên xuống dưới.
Bất kỳ ai cũng cảm nhận được tâm trạng anh không vui.
Lục Mục Trì đứng gần nhất nên cảm giác áp bách cũng mạnh nhất, hắn có cảm giác bị rình rập, hệt như con mồi đang bị thợ săn theo dõi.
"......" Yết hầu Lục Mục Trì nhấp nhô, ra sức nuốt nước bọt, "Chú?"
Lúc này Lục Lẫm mới dời mắt đi, anh không nói một lời, Lục Mục Trì lại không dám im lặng nên đành phải cắn răng nói tiếp, "Có chuyện...... Á!"
Một tiếng hét thảm vang lên, ngay sau đó Lục Mục Trì lập tức ngậm chặt miệng, lần này Lục Xương Thành quất thẳng vào lưng hắn, "Mày là cái thứ không có tiền đồ, hôm nay tao đánh chết mày!"
Lục Mục Trì cũng không tránh mà nhìn Lục Lẫm với vẻ cầu khẩn, nhưng Lục Lẫm vẫn lạnh lùng đứng ở cửa, không vào mà cũng chẳng bỏ đi.
Lần này Lục Mục Trì đã hạ quyết tâm kết hôn, ăn gậy của Lục Xương Thành chẳng tính là gì, điều hắn sợ là......
Lục Mục Trì nghiến chặt răng, gồng mình chịu đòn, "Đánh chết cháu đi, cháu mà còn sống thì chỉ kết hôn với Yến Hạc Thanh thôi!"
Ai ngờ vừa đối diện với ánh mắt Lục Lẫm thì Lục Xương Thành lập tức hoảng hồn, cây gậy nện trúng lưng Lục Mục Trì, hắn hét lên một tiếng rồi gục xuống run rẩy, lần này không phải giả bộ nữa, hắn đau đớn cuộn mình kêu r/ên, Lục Xương Thành hoảng đến nỗi làm rơi cả gậy, nhào tới hét to, "Gọi bác sĩ! Gọi bác sĩ mau lên!"
Sắc mặt Lục Hàn cũng trắng bệch, chạy sượt qua Lục Lẫm ra ngoài, "Người đâu, mau lên, gọi bác sĩ......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

