Xe bò kẽo kẹt lăn bánh ra khỏi cửa thành, mặt trời chiếu rọi, hai bên đường cỏ cây um tùm, cành lá đan xen tạo thành một tấm rèm che xanh mướt.
Phóng tầm mắt nhìn ra xa, núi non trùng điệp, mạ non trên đồng ruộng mới nhú, thỉnh thoảng có cơn gió nam ấm áp thổi qua, sóng lúa nhấp nhô, vang lên những tiếng xào xạc.
Vốn dĩ là cảnh sắc điền viên thanh bình, nhưng Thạch Uẩn Ngọc lại chẳng có tâm trí đâu mà thưởng thức.
Nàng ôm khư khư tay nải trong lòng, âm thầm tính toán.
Lúc trước còn ở trong thành, nàng không dám hành động thiếu suy nghĩ vì cảm nhận được có người bám theo trong bóng tối, hẳn là người do Cố Lan Đình phái tới, chỉ chờ nàng bỏ trốn là sẽ bắt lại mang về phủ.
Nàng gần như có thể mường tượng ra lý do đường hoàng của hắn, chẳng qua cũng chỉ là “Lúc đầu thả ngươi tự do là vì thương tình ngươi nhớ nhà xót người thân, nay đã không muốn về thì cứ ngoan ngoãn ở lại bên người hầu hạ gia”.
Hiện giờ đã ra khỏi thành, cảm giác bị nhìn chằm chằm theo dõi tuy đã biến mất, nhưng giữa nơi đồng không mông quạnh này, một nữ tử liễu yếu đào tơ như nàng làm sao có thể chạy thoát khỏi Triệu Đại Sơn - kẻ quanh năm làm việc đồng áng?
Suy đi tính lại, chỉ có cách giả vờ phục tùng, cứ theo bọn họ về nhà trước đã, rồi tính kế sau.
Trương Tố Phân lén lút đánh giá nữ nhi, thấy gương mặt này đẹp đẽ thoát tục không giống phàm nhân, khí chất toàn thân lại chẳng thua kém gì tiểu thư nhà giàu, chợt nhớ đến chuyện sắp sửa làm, trong lòng không khỏi chột dạ, thấp thỏm bất an.
Giữa lúc đang do dự, phía trước bỗng truyền đến hai tiếng ho khan của Triệu Đại Sơn.
Trương Tố Phân rụt cổ lại, lập tức mang bộ mặt nịnh bợ, chồm người về phía trước, duỗi thẳng đôi tay gầy guộc ra, tươi cười nói: “Nhị Nha à, nơi thâm sơn cùng cốc này, để lộ bạc ra ngoài không an toàn đâu, mẹ giữ hộ con cho chắc ăn nhé.”
Thạch Uẩn Ngọc vốn đã đề phòng từ sớm, thấy bàn tay kia thò tới liền vung tay tát một cái.
“Bốp” một tiếng, Trương Tố Phân đau đớn rụt tay lại, trên mu bàn tay đã hằn lên mấy vệt đỏ.
Bà ta kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên, Triệu Đại Sơn đang đánh xe phía trước nghe thấy tiếng động cũng quay lại nhìn, ánh mắt vô cùng âm trầm.
Thạch Uẩn Ngọc liếc mắt nhìn Triệu Đại Sơn, cười lạnh một tiếng: “Gan của mẹ lớn thật đấy! Tiền thưởng gia ban cho mà mẹ cũng dám động tay vào sao? Là chê mạng mình quá dài, hay cho rằng quy củ của Cố phủ chỉ để làm cảnh? Không sợ những lời này truyền đến tai gia, đừng nói là bạc, e rằng cái đầu trên cổ của hai người cũng khó mà giữ được!”
Lời này khiến hai vợ chồng giật nảy mình, vội vàng trao đổi ánh mắt.
Thấy đã dọa được bọn họ, Thạch Uẩn Ngọc dịu giọng xuống một chút, thong thả nói: “Thêm nữa, gia đã từng lén hứa với ta, chỉ cần người trong nhà an phận, trước khi hắn về kinh thành, chưa biết chừng có thể cho đại ca một công việc ổn định, có thể diện, tính ra vẫn hơn là bán mặt cho đất bán lưng cho trời, trông ngóng vào thời tiết mà kiếm ăn. Nếu cha mẹ thực sự muốn lo nghĩ cho tiền đồ của ca ca thì hẳn phải biết hiện giờ nên đối xử với ta như thế nào.”
Những lời này của nàng vừa đấm vừa xoa, trước là mượn uy danh của Cố Lan Đình để dọa nạt, sau lại ném ra miếng mồi nhử là tiền đồ của con trai họ, đánh trúng ngay điểm yếu của đôi vợ chồng này.
Mặc dù vô cùng tức giận trước việc Thạch Uẩn Ngọc dám động thủ đánh người, nhưng hễ nghĩ đến việc có thể đắc tội với kẻ quyền quý, lại nghĩ đến lợi ích từ công việc có thể diện kia, bao nhiêu oán hận trong lòng đành phải nuốt ngược vào trong.
Trương Tố Phân lập tức nở nụ cười tươi rói, xoa xoa hai bàn tay: “Ây da, Nhị Nha à, con nói gì vậy! Mẹ vừa nãy chỉ là muốn giúp con giữ cẩn thận thôi, sợ đi đường xóc nảy rơi mất! Nếu con đã tự biết lo liệu thì con cứ tự giữ lấy là tốt nhất.”
Triệu Đại Sơn quay đầu lại hung hăng trừng mắt với Thạch Uẩn Ngọc mấy lần, thấy nàng vậy mà không hề né tránh, cứ thế trừng lại, hoàn toàn không có vẻ gì là cung kính với người làm cha, trong lòng càng thêm bực dọc mà chẳng biết trút vào đâu, đành quay người quất mạnh một roi lên con trâu già.
Thạch Uẩn Ngọc hừ lạnh một tiếng, không thèm nói thêm lời nào, chỉ nhìn cảnh vật không ngừng lướt qua bên đường, thầm nghĩ phải nhanh chóng tìm cách thoát thân.
Đi được hơn một canh giờ, mặt trời càng lúc càng gay gắt, chói chang đến mức khiến nàng hoa mắt chóng mặt, cuối cùng cũng đến thôn Hạnh Hoa.
Suốt dọc đường, người trong thôn đều dừng chân xì xào bàn tán.
Ai cũng biết Thạch Uẩn Ngọc là nha hoàn được trả về từ cổng cao nhà rộng, trên người chắc chắn không thiếu tiền bạc, e rằng nhà họ Triệu sắp phất lên rồi.
Trong lòng mọi người vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, nhưng ngoài miệng vẫn sôi nổi chúc mừng.
Xe bò đi đến cuối thôn, dừng lại trước một cánh cổng thấp bé.
Tường đất đã sụp quá nửa, lấp lóe bụi gai chắn tạm bợ, cánh cổng xiêu vẹo, tưởng như chỉ cần đẩy nhẹ là sẽ đổ sập.
Thạch Uẩn Ngọc quan sát căn nhà lụp xụp, trầm ngâm suy nghĩ.
Nếu nàng nhớ không lầm, sau khi đôi vợ chồng này bán nàng đi, ngoài việc dùng tiền cưới vợ cho Triệu Trụ thì còn xây cả sân mới.
Cớ sao giờ lại chuyển về căn nhà cũ này?
Nàng suy nghĩ một chút, cảm thấy với bản tính ham ăn lười làm của Triệu Trụ thì miệng ăn núi lở cũng là chuyện thường tình.
Bước vào trong sân, chỉ thấy một phụ nhân trẻ tuổi mặc y phục vá víu đang ngồi cắn hạt dưa trên bậu cửa, vỏ hạt dưa tiện miệng nhổ toẹt xuống đất. Vừa nhìn thấy họ, nàng ta biếng nháp nhấc mí mắt, lườm Thạch Uẩn Ngọc một cái, ánh mắt đầy vẻ xoi mói.
Người này chính là Lưu thị, tẩu tử của Thạch Uẩn Ngọc.
Trong sân có hai bé trai chừng bảy tám tuổi, đang đuổi đánh la hét tranh nhau một quả bóng khâu bằng vải rách. Nhìn thấy người lạ bước vào chẳng những không sợ hãi mà còn cố ý xông thẳng tới chỗ nàng.
Một đứa trong số đó thậm chí còn đưa tay định giật lấy tay nải của nàng.
Thạch Uẩn Ngọc lùi lại phía sau tránh né, không còn tâm trí đâu mà để ý, mất kiên nhẫn hỏi: “Ta ở chỗ nào?”
Triệu Đại Sơn tùy tiện chỉ về phía góc sân tăm tối ẩm thấp, chất đầy củi khô và đồ đạc, mái hiên lụp xụp: “Nhà chỉ có điều kiện thế này, không còn phòng trống, con cứ ở tạm trong phòng chất củi đó vài ngày đi.”
Phòng đó mái nhà thủng lỗ chỗ, gió lùa tứ phía, chính là nơi nàng từng ở hồi nhỏ.
Những ký ức chẳng mấy tốt đẹp ùa về, Thạch Uẩn Ngọc nổi giận: “Ta không ở sài phòng, ta muốn ở nhà chính.”
Triệu Đại Sơn nghe xong, gân xanh nổi lên trên vầng trán ngăm đen: “Đó là phòng của ca ca ngươi, há lại để cho ngươi ở?!”
Nàng không được ở? Thạch Uẩn Ngọc giận đến bật cười. Tiền thành thân của Triệu Trụ đều là tiền bán nàng mà có, dựa vào đâu nàng không được ở?
Nàng cười nhạo một tiếng: “Ta vốn định nếu đã về nhà thì số bạc này cũng nên lấy ra phụ cấp gia đình. Nhưng giờ xem ra, hai người cũng chẳng cần. Thôi vậy, ta quay về Cố phủ đây, sẽ bẩm báo lại với gia rằng Triệu gia ngay cả một chỗ để nương thân cũng không cho ta.”
Lời nói cáo mượn oai hùm này của nàng như tóm lấy điểm yếu chí mạng, sắc mặt hai vợ chồng lập tức biến đổi.
Một phần vì thật sự sợ nàng quay lại mách lẻo, phần khác là xót xa khi thấy số bạc sắp vào tay lại bay mất.
Triệu Đại Sơn khẽ ho một tiếng, Trương Tố Phân lập tức hoàn hồn hòa hoãn lại: “Ây da, ở nhà chính thì ở nhà chính, mẹ dọn dẹp cho con ngay đây.”
Hai người lẩm bẩm oán trách rồi bắt đầu bê đồ trong nhà chính ra.
Tẩu tử Lưu thị tức giận giậm chân, bị bà mẹ chồng kéo ra một góc thì thầm vài câu, không biết nói gì mà sắc mặt Lưu thị bỗng chốc rạng rỡ, đắc ý liếc Thạch Uẩn Ngọc một cái rồi dẫn hai đứa con đi ra ngoài.
Thạch Uẩn Ngọc lạnh lùng chứng kiến màn kịch lố lăng này.
Nàng không có ý định ở lại lâu, nhưng không có nghĩa nàng để mặc họ ức hiếp.
...
Trong Cố phủ, Cố Lan Đình thư thái đứng dưới hiên Trừng Tâm Viện, trêu đùa con vẹt có bộ lông rực rỡ đậu trên giá.
Một gã hộ vệ bước đến gần, thấp giọng bẩm báo: “Gia, cô nương đã được đưa về Triệu gia an toàn.”
Cố Lan Đình ừ một tiếng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lông chim vẹt, hỏi: “Trên đường đi nàng ta có bị ấm ức gì không?”
Hộ vệ liền tường thuật lại rõ chuyện trên xe bò Thạch Uẩn Ngọc đánh mẹ như thế nào, buông lời đe dọa ra sao, và cả cách nàng mượn oai hùm giành được quyền ở trong nhà chính.
Cố Lan Đình nghe xong, khóe mày khẽ nhướng lên bật cười, đáy mắt hiện lên tia hứng thú.
“Đúng là một con hồ ly nhỏ mồm mép lanh lợi, biết mượn thế đấy.”
Hắn đứng chắp tay, cười dặn dò: “Phái hai người âm thầm theo dõi nàng ta, trừ phi nguy hiểm đến tính mạng hoặc cố ý muốn quay lại phủ, còn lại không cần can thiệp. Việc hàng ngày của nàng ta, cứ lựa những chuyện đáng chú ý về bẩm báo là được.”
Hộ vệ cung kính vâng lệnh lui ra.
Cố Lan Đình nhìn những cánh hoa rụng lác đác trong viện, nụ cười vẫn đọng trên môi.
Vốn tưởng nàng không trụ nổi nửa ngày sẽ khóc lóc quay lại cầu xin hắn, nay xem ra, hắn đã đánh giá thấp nàng rồi.
Để xem vẻ kiên cường này của nàng kéo dài được bao lâu.
...
Đêm hôm ấy, một con ngựa phi nhanh xông vào Cố phủ, mang theo thư khẩn từ kinh sư.
Cố Lan Đình đọc xong thư, sắc mặt hơi ngưng trọng, lập tức ra lệnh: “Chuẩn bị ngựa, xuất phát đến Thiệu Hưng ngay lập tức.”
Ngẫm nghĩ một lát, hắn nói với nhị thúc Cố Tri Viễn vừa nghe tin chạy tới: “Nhân cơ hội này, cho nhị đệ theo đi rèn luyện, nhị thúc thấy thế nào?”
Cố Tri Viễn đang lo con trai lêu lổng vô tích sự, nghe thế mừng rỡ đồng ý ngay.
Vương thị đứng bên cạnh lại nghi ngờ nhìn Cố Lan Đình, luôn cảm thấy hắn có ý đồ khác, lén lút kéo tay áo trượng phu nhưng bị hất ra đầy bực dọc.
Lúc ấy Cố Lan Hiên đang ôm nha hoàn thông phòng say giấc nồng, bị lôi dậy mặc đồ một cách thô bạo.
Hắn bị hai thị vệ kẹp mang đến cửa phủ, vừa chỉnh lại chiếc khăn vấn tóc xiêu vẹo trên đầu vừa rên rỉ: “Mẹ, con không đi đâu! Thiệu Hưng có gì hay đâu mà đi! Hơn nữa tay con còn chưa khỏi mà...”
Cố Tri Viễn thấy con trai bộ dạng chẳng ra thể thống gì, liền tung chân đá vào mông hắn mắng: “Do ngươi quyết định chắc? Lần này đại ca ngươi đi thụ lý vụ án quan trọng ở nha môn Thiệu Hưng, có liên quan mật thiết đến vụ án Dương Châu. Ngươi đi theo để mở rộng tầm mắt cũng tốt!”
“Còn tay đau thì cho người cõng cưỡi ngựa, có bắt ngươi vung đao múa kiếm đâu.”
Cố Lan Hiên tuy trăm ngàn lần không muốn, nhưng cũng chẳng dám trái ý cha, đành mếu máo đồng ý.
Vương thị xót xa cho đứa con trai duy nhất, tiến lên chỉnh lại vạt áo cho hắn, dịu giọng dỗ dành: “Hiên ca nhi ngoan ngoãn theo đại ca đi, khi nào về mẫu thân sẽ thưởng lớn cho.”
Cố Lan Hiên lúc này mới chuyển buồn làm vui, bái biệt cha mẹ.
Cố Lan Đình liếc nhìn hắn một cái đầy ý vị sâu xa, quay người lên ngựa.
Nếu không sợ tên khốn kiếp này ở lại phủ sẽ trêu chọc Ngưng Tuyết, hắn đời nào muốn mang theo cục nợ vô tích sự này theo?
Hắn điểm vài tên hộ vệ đắc lực đi theo, chỉ để lại hai tên tâm phúc tiếp tục giám sát Ngưng Tuyết.
Cả đoàn người giục ngựa xuất phát, nhanh chóng khuất bóng trong màn đêm thăm thẳm.
Trưa hôm sau, Triệu Trụ mới lảo đảo từ bên ngoài về.
Sắc mặt hắn xám xịt, đáy mắt vằn tia máu, dáng vẻ say khướt chưa tỉnh hẳn, mang đầy tâm sự.
Bước vào sân, thấy muội muội xinh đẹp như hoa, đôi mắt hắn sáng rực lên, xán lại nịnh nọt: “Muội muội cuối cùng cũng về rồi, sau này người nhà chúng ta phải sống thật tốt bên nhau nhé!”
Thạch Uẩn Ngọc thấy hành vi bỡn cợt, ánh mắt gian xảo của hắn liền sinh chán ghét, lùi lại một bước tránh xa.
Nàng luôn cảm thấy vẻ mặt Triệu Trụ có chút gì đó rất kỳ quái.
Buổi chiều, nhân lúc người lớn trong nhà ra đồng làm ruộng hết, chỉ còn Lưu thị trông mấy đứa trẻ, nàng kiếm cớ ra ngoài bắt chuyện với một phụ nhân trông hiền lành ở gần đó.
Qua vài câu thăm dò, phụ nhân thở dài: “Nếu cô nương đã hỏi thì lão thân nói thêm vài câu, nhưng ngươi về nhà tuyệt đối đừng nói là lão thân tiết lộ nhé.”
Thạch Uẩn Ngọc thở dài khe khẽ: “Không giấu gì thím, ta rời nhà đã nhiều năm, xa cách người nhà quá lâu. Lần này mới muốn hỏi thăm tình hình dạo này của đại ca, may ra có giúp đỡ được chút ít. Dẫu sao cũng là người một nhà.”
Nàng tha thiết nhìn phụ nhân: “Thím cứ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để lộ nửa lời, chỉ muốn san sẻ bớt gánh nặng cho gia đình thôi.”
Phụ nhân nọ đã bao giờ thấy một người xinh đẹp, đoan trang như vậy, lại thấy nàng mắt ngọc mày ngài, dáng vẻ yếu đuối lại hết lòng vì gia đình, không khỏi sinh lòng thương xót.
Bà ta đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi hạ giọng: “Đại ca nhà ngươi mấy năm trước còn tử tế, hai năm nay không biết học thói hư tật xấu ở đâu mà mê cờ bạc, căn nhà sân vườn trước kia đều cắm sạch rồi.”
“Cô nương xinh đẹp này, nhất định phải cẩn thận đấy, mấy tên cờ bạc thì chuyện gì cũng dám làm!”
Thạch Uẩn Ngọc nghe thế, tim như chìm nghỉm.
Thì ra là thế, trách sao lại dọn về căn nhà cũ rách nát này, ăn mặc rách rưới thế này, hóa ra gia sản đã nướng sạch trên sới bạc.
Cứ theo đà này, gia đình này không chỉ nghèo túng mà còn là một cái hố sâu không đáy.
Số tiền bạc mang theo người, thậm chí cả con người nàng, trong mắt chúng e rằng cũng trở thành vật gán nợ rồi.
Thạch Uẩn Ngọc kiếm cớ cáo từ phụ nhân, về nhà ngồi trên giường cứng ngắc, thầm nghĩ phải nhanh chóng thoát khỏi nơi này.
Nếu đợi đến ngày mai tin Cố Lan Đình rời Hàng Châu lan đến, bọn họ sẽ biết nàng trước đó chỉ là hư trương thanh thế, đến lúc đó muốn chạy cũng e là khó.
Đêm đến, nàng vờ như đi ngủ sớm.
Đợi đến khi xung quanh yên ắng tĩnh lặng, người nhà đều đã ngủ say, nàng lẳng lặng trở dậy đeo tay nải, nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra ngoài.
Chốn thôn dã không giống trong thành, nến với đèn dầu đều là thứ xa xỉ, xung quanh đen đặc một màu, chỉ có ánh trăng mờ ảo chiếu xuống.
Màn đêm bao trùm, xa xa văng vẳng tiếng chó sủa. Thạch Uẩn Ngọc tim đập thình thịch, lúc đi ngang qua bếp liền nảy ra ý, rón rén bước vào lấy con dao phay giấu vào tay nải.
Đường đi rừng núi hoang vu, khó lường trước có gặp phải kẻ xấu hay không, có một món vũ khí tự vệ thì vẫn hơn.
Nàng rón rén bước ra cổng viện, mới đi được nửa chừng thì cánh cửa sương phòng phía Tây “kẽo kẹt” mở ra.
Đứa trẻ ngỗ nghịch kia vừa dụi mắt vừa mơ màng bước ra, có vẻ như đi tiểu đêm.
Dưới ánh trăng lờ mờ, đứa trẻ trông thấy bóng người trong sân liền nhận ra nàng, lập tức kêu lên: “Cô cô muốn bỏ trốn! Cô cô muốn bỏ trốn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



