Nói về đêm hôm đó, Tiền mụ mụ và Vụ Nguyệt bị đánh chết đi sống lại rồi bị ném ra ngoài Phúc Miên viện, làm kinh động đến Dung thị và Cố Tri Phong đang say giấc.
Khoác áo bước ra ngoài, liền trông thấy hai người mình mẩy bê bết bùn đất và máu tươi, bên cạnh là hộ vệ của Cố Lan Đình đang đứng túc trực.
Dung thị trong lòng căng thẳng, cau mày hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt, thế này là làm cái trò gì?”
Hộ vệ cung kính chắp tay đáp lời: “Bẩm lão gia, phu nhân, hai tên nô tài này đã phạm vào điều cấm kỵ, đại gia ra lệnh cho thuộc hạ đưa bọn họ về đây.”
Sắc mặt Dung thị thoáng biến sắc, ý thức được việc gì đã xảy ra.
Cố Tri Phong bị đánh thức giữa giấc mộng đẹp, nét mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: “Rốt cuộc là đã phạm phải tội gì?”
Mấy hộ vệ đưa mắt nhìn nhau, ấp úng không dám trả lời.
Gương mặt Dung thị lúc xanh lúc trắng đan xen, tức giận vì nhi tử chẳng nể nang chút tình nghĩa nào, khiến bà bị bẽ mặt trước đám hạ nhân.
Bà cố gắng dằn cơn hỏa khí trong lòng xuống, lạnh giọng ra lệnh: “Lui ra đi.”
Cố Tri Phong nhíu mày liếc nhìn thê tử một cái, cuối cùng cũng không nói thêm lời nào.
Đám hộ vệ như được đại xá, vội vàng hành lễ rồi bước nhanh thoái lui.
Dung thị quay người nhìn đám mụ mụ đang run rẩy như ve sầu mùa đông phía sau, cất giọng trách mắng nhỏ: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau khiêng người vào nhĩ phòng đi!”
Bọn tôi tớ lúc này mới giật mình vội vàng vâng dạ, ba chân bốn cẳng xúm vào khiêng hai người đầy máu vào nhĩ phòng.
Hai vợ chồng trở lại chính phòng, Cố Tri Phong ngồi yên vị trên ghế, dò xét sắc mặt khó coi của thê tử, lên tiếng hỏi: “Người đó là hạ nhân trong viện của nàng sao?”
Dung thị ừ một tiếng, đáp: “Ta thấy Đình nhi không gần nữ sắc, lo lắng nó...”
“Nên mới tự chủ trương nhét người vào trong viện của nó.”
Cố Tri Phong thở dài một tiếng, oán trách nói: “Nàng dư sức hiểu Đình nhi từ bé đã là đứa tự có chủ kiến vững vàng, cực kỳ chán ghét kẻ khác nhúng tay vào chuyện của mình. Nàng làm vậy khác nào tự chuốc lấy sự vô vị?”
Dung thị nghe xong cơn hỏa khí lại bùng lên, trừng mắt nhìn Cố Tri Phong, nở nụ cười lạnh: “Phải rồi, là ta tự chuốc lấy vô vị đấy.”
“Ta quanh năm suốt tháng vì cái nhà này mà lao tâm khổ tứ, đâu bằng lão gia nhàn tản tiêu dao, ngày ngày vừa hạ triều là chui tọt vào viện của di nương, vạn sự đại cát!”
Sắc mặt Cố Tri Phong biến đổi đột ngột, chỉ cảm thấy thể diện bị quét sạch, bỗng vỗ mạnh xuống bàn một cái, làm chén trà va vào nhau kêu leng keng, “Quản lý gia sự vốn là bổn phận của nữ nhân! Chuyện nam nhân nạp thiếp là lẽ thường tình ở đời, cớ gì nàng lại ở đây lắm mồm can dự?”
Dung thị trân trân nhìn gã đàn ông đang nói chuyện một cách đường hoàng lẽ phải trước mặt, cố tìm lại bóng dáng thiếu niên ôn nhu nhã nhặn năm xưa, nhưng tìm mãi chẳng thấy.
Bà chầm chậm nhắm mắt lại, nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào ra, giọng nói mỏi mệt: “Là thiếp thân lỡ lời.”
“Đêm đã khuya rồi, mời lão gia sang biệt viện nghỉ ngơi.”
Cố Tri Phong vốn đã chuẩn bị sẵn một tràng lý lẽ hùng hồn định phân bua hơn thua với bà, chẳng ngờ bà lại thẳng thừng hạ lệnh đuổi khách.
Một cục tức nghẹn ứ nơi lồng ngực, nuốt không trôi nhả không ra, cuối cùng chỉ biết hừ lạnh một tiếng, phất áo hậm hực bước đi.
Lắng nghe tiếng bước chân dần xa, bên ngoài song cửa sổ chỉ còn vang vọng tiếng mưa rơi rả rích, Dung thị suy sụp tựa lưng vào ghế, cười khổ rơi lệ.
...
Tiền mụ mụ và Vụ Nguyệt tuy may mắn vớt vát được mạng sống, nhưng lại để lại di chứng tàn tật ở chân.
Vụ Nguyệt vốn là người hầu, phụ mẫu nàng làm việc trong phủ đã bao năm, trước nay luôn hết mực yêu thương nữ nhi này.
Thấy nàng phải gánh chịu nông nỗi này, đôi vợ chồng già xót xa khôn xiết, song song quỳ rạp cầu xin Dung thị khai ân, cho phép nữ nhi được rời phủ về nhà, chỉ mong nàng an dưỡng thân thể cho tốt, sống nốt quãng đời còn lại bình yên vô sự.
Vụ Nguyệt dẫu sao cũng do đích thân Dung thị nhìn lớn lên, trong thâm tâm bà cũng cảm thấy áy náy, bèn gật đầu ưng thuận, lại còn ban thêm cho một khoản bạc lớn coi như bù đắp.
Nhi tử của Tiền mụ mụ đang làm sai dịch ngoài thôn trang, nghe tin dữ vội vã chạy về đón mẫu thân về nhà phụng dưỡng.
Dung thị niệm tình Tiền mụ mụ vì bà mà phải chịu khổ, cố ý trích ra một khoản bạc thưởng cho.
Thạch Uẩn Ngọc nghe ngóng được những diễn biến xoay quanh sự việc này, trái tim treo lơ lửng bấy lâu nay mới tạm thời được đặt xuống.
Bên trong chốn nhà cao cửa rộng này, xem ra cũng chẳng phải ai nấy đều tàn nhẫn độc ác như Cố Lan Đình. Dung thị tuy quản lý chốn hậu trạch chu toàn, nhưng suy cho cùng vẫn còn giữ lại được vài phần từ bi, làm việc gì cũng chừa đường lui.
Cố Lan Đình bị hành thích trọng thương, được Thánh Thượng đặc cách ban cho nghỉ ngơi nửa tháng tại nhà, sau đó mới phải hồi kinh bẩm báo.
Mắt thấy ngày tháng tĩnh dưỡng của hắn từng ngày trôi qua, khoảng cách đến ngày khởi hành chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, vậy mà hắn vẫn tuyệt nhiên chẳng đề cập gì đến chuyện thả nàng rời khỏi phủ.
Thạch Uẩn Ngọc năm lần bảy lượt ngầm thăm dò, đều bị hắn dùng phép mượn lực đánh lực gạt đi mất, lời nói kín kẽ như bưng, khiến người khác đoán không ra tâm tư.
Đợi đến khi kỳ hạn chỉ còn lại vỏn vẹn năm ngày, hắn vẫn dửng dưng như không chẳng có bất cứ biểu hiện gì muốn thả người, trong lòng nàng càng thêm nôn nóng, đứng ngồi không yên.
Chiều hôm ấy, nàng cuối cùng cũng không nhịn được nữa, rảo bước đến bên ngoài thư phòng Cố Lan Đình, gõ cửa nhè nhẹ.
“Vào đi.”
Tiếng nói trong trẻo của Cố Lan Đình vọng ra từ bên trong, nàng thấp thóm trong lòng, hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào.
Ngước mắt nhìn, chỉ thấy Cố Lan Đình đang ngồi dựa vào cửa sổ, tay cầm bút vẽ tranh.
Hắn vận y phục thường ngày màu nguyệt bạch, mái tóc đen nhánh được búi lỏng lẻo bằng một chiếc trâm ngọc bích. Nắng chiều soi rọi qua khung cửa, hắt lên gương mặt hắn tựa tạc từ ngọc, đôi mắt hoa đào hơi rũ xuống, toát lên vẻ tự phụ thanh nhã.
Thấy nàng bước vào, Cố Lan Đình gác bút lên giá gỗ, khóe môi khẽ nhếch, ngoắc tay gọi nàng: “Lại đây.”
Thạch Uẩn Ngọc nghe lệnh tiến bước tới gần.
Cố Lan Đình chỉ tay vào tờ giấy Tuyên Thành trải trên bàn: “Ngươi xem bức họa này thế nào?”
Thạch Uẩn Ngọc cúi đầu nhìn chăm chú, trong lòng bỗng nhảy dựng.
Là một bức tranh hoa chim đã hoàn thành được tám phần.
Trong tranh vẽ một cây thạch lựu cành lá xum xuê, hoa đỏ rực như lửa, sáng chói chực thiêu đốt người nhìn. Nhưng dưới cành lựu, lại treo lơ lửng một chiếc lồng chim tinh xảo, bên trong nhốt một con chim yến, cánh xếp hờ hững, ngửa cổ trông ngóng đóa hoa lựu rực rỡ bên ngoài lồng.
Ý cảnh bức tranh thoạt nhìn tươi sáng rực rỡ mà lại ẩn giấu vẻ lạnh lẽo gai người.
Nàng lạnh toát sống lưng, cân nhắc một lúc rồi lắc đầu bảo: “Nô tỳ ngu dốt, không rành thưởng họa, nhưng bút pháp của gia chắc chắn là tuyệt phẩm.”
Cố Lan Đình cười nhạt, chợt đứng dậy vòng ra phía sau nàng, cúi người kề sát bên tai nàng: “Nếu đã thế, thì cùng ta hoàn thiện bức tranh này được chứ?”
Thạch Uẩn Ngọc chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu, cuống cuồng nghiêng mình lẩn tránh cái ôm của hắn, cúi đầu nói: “Nô tỳ tay chân vụng về, sợ làm hỏng bức họa tuyệt đẹp của gia.”
“Không sao.”
Nụ cười trên môi Cố Lan Đình không giảm: “Dẫu sao cũng từng là chủ tớ một hồi, bồi ta hoàn tất bức tranh này đi, coi như lưu giữ chút kỷ niệm.”
Thạch Uẩn Ngọc nghe vậy ngây ngẩn cả người, đột ngột ngoảnh đầu ngước mắt nhìn hắn: “Gia có ý gì... Bằng lòng để nô tỳ rời phủ sao?”
Cố Lan Đình gật đầu: “Đã phân phó người xuống nha môn hủy bỏ nô tịch của ngươi, đổi lại văn tự lương tịch rồi, rạng sáng ngày mai sẽ đưa đến đây.”
Nghe đến đó Thạch Uẩn Ngọc lồng ngực đập thình thịch, niềm vui sướng cơ hồ chẳng kìm nén nổi bộc lộ ra nét mặt, vội vàng rũ mắt khụy gối tạ ơn: “Tạ gia ân điển!”
Ánh mắt Cố Lan Đình lướt qua khuôn mặt hoan hỉ của nàng, thong thả ung dung nói: “Đừng vội, bồi ta vẽ xong bức tranh kỷ niệm này, tự khắc sẽ để ngươi rời đi.”
Vì khao khát được tự do, Thạch Uẩn Ngọc đành phải cắn răng chấp thuận.
Cố Lan Đình ra hiệu cho nàng cầm bút, rồi từ phía sau ôm lấy nàng, lồng ngực ấm áp của hắn gần như áp sát vào tấm lưng mỏng manh của nàng.
Một tay hắn đặt nhẹ trên vai nàng để ổn định tư thế, tay kia thì bao bọc lấy bàn tay của nàng đang cầm bút.
Vạt áo giao nhau, mùi đàn hương nồng nàn trộn lẫn với hơi thở nam tính mạnh mẽ bủa vây lấy nàng, khiến cả cơ thể nàng cứng đờ.
Lòng bàn tay hắn tỏa ra hơi ấm, những ngón tay thon dài hữu lực bao bọc trọn vẹn lấy đôi tay lạnh lẽo của nàng, dẫn dắt đầu ngọn bút lông thong thả lướt đi trên mặt giấy.
Cố Lan Đình dìu dắt tay nàng họa từng nét, mùi hương thanh nhã như hoa lan thoang thoảng từ người nàng truyền đến.
Hắn cụp mắt nhìn nàng, chỉ thấy hàng mi dài của mỹ nhân khẽ chớp động, vùng da thịt trắng như tuyết lộ ra nơi cổ áo hơi căng cứng, đôi vành tai đã ửng lên màu hồng đào, hệt như miếng bạch ngọc nhuốm sắc.
Yết hầu hắn khẽ chuyển động, cố đè nén sự thôi thúc muốn chạm vào, cúi đầu sát bên tai nàng cất giọng trầm ấm: “Cầm bút cho vững, đừng căng thẳng.”
Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai gây nên cảm giác ngứa ngáy tê dại, khiến Thạch Uẩn Ngọc nổi da gà khắp mình.
Nàng cố nén nỗi khao khát muốn giẫm lên chân hắn, chỉ mím chặt môi dán mắt vào bức tranh.
Mực son uốn lượn phác họa nên những chi tiết cuối cùng của bông hoa lựu.
Một lúc lâu sau, bức tranh hoàn tất.
Cố Lan Đình nới lỏng tay, ngắm nghía thành quả với nụ cười càng thêm sâu sắc: “Rất tốt.”
Thạch Uẩn Ngọc thở phào nhẹ nhõm, lùi sang một bên, giữ một khoảng cách an toàn với hắn, khẩn trương nói: “Nô tỳ lui ra được chưa ạ?”
Cố Lan Đình quan sát thần sắc hốt hoảng của nàng, ôn hòa gật đầu: “Đi đi.”
Thạch Uẩn Ngọc hơi chút yên tâm, hành lễ cáo lui.
Trở lại nhĩ phòng, nàng lập tức dọn dẹp xong tay nải, rồi chạy tới nhà bếp thông báo cho Trương trù nương một tiếng.
Trương trù nương không tin lắm, ngay sau đó rưng rưng nước mắt chúc mừng, lấy từ trong tủ ra hai bộ y phục nam nhân đường kim mũi chỉ khéo léo, bảo là do chính tay mình may, tuy chất liệu không mấy quý giá nhưng cũng không đến nỗi cũ nát, mặc khi xuất phủ là thích hợp nhất.
Thạch Uẩn Ngọc trong lòng, trước lúc rời đi lặng lẽ nhét mấy lượng bạc vụn xuống dưới chậu hoa trong phòng bà.
Tính khí Cố Lan Đình tuy nắng mưa thất thường, nhưng được cái hào phóng, thời gian qua nàng cũng dành dụm được hơn hai mươi lượng bạc.
Trở về Trừng Tâm viện, nàng trằn trọc cả đêm không sao chợp mắt được.
Sáng sớm hôm sau, gã tiểu tư của Cố Lan Đình quả nhiên mang đến một tờ công văn.
Nàng nâng niu tờ giấy trên tay xem đi xem lại, xác minh quan ấn không sai, nhất thời mừng rỡ như điên, chỉ sợ Cố Lan Đình đổi ý bèn vỗi vã chuẩn bị rời đi.
Vừa bước ra khỏi cổng viện, lại tình cờ gặp Cố Lan Đình cũng vừa vặn bước ra ngoài.
Hắn vận áo khoác mỏng màu xanh biếc thêu họa tiết hoa sen, tay cầm chiếc quạt giấy vẽ tranh sơn thủy, khuôn mặt tựa ngọc tinh xảo, phong thái tuấn tú hào hoa.
Thấy Thạch Uẩn Ngọc chuẩn bị khởi hành, hắn nhìn lướt qua nàng từ đầu đến chân.
Nàng không diện trang phục lộng lẫy, cũng chẳng đeo trâm cài lóng lánh, dẫu khoác lên mình y phục tồi tàn, khuôn mặt mộc mạc, nhưng lại càng tôn lên vẻ thanh tú.
Lại nhìn chiếc tay nải nàng mang theo, hiển nhiên là nàng chẳng hề đem theo lấy một món nào trong đống xiêm y trang sức mà hắn đã mua cho nàng.
Cố Lan Đình cảm thấy vô cùng thú vị, trong lòng nghĩ nàng quả không phải kẻ không ham phú quý.
Thấy nàng lộ vẻ mặt sốt ruột, hắn không kìm được nhướng mày mỉm cười: “Vội vàng thế sao?”
Thạch Uẩn Ngọc giật thót tim, cúi đầu nói: “Do nô tỳ nóng lòng muốn về nhà, mong gia lượng thứ.”
Cố Lan Đình đánh giá sắc mặt lãnh đạm của nàng, cũng không tức giận, chỉ cười nói: “Vừa khéo ta cũng đang có việc cần ra ngoài phủ, đi chung một đoạn đường nhé.”
Thạch Uẩn Ngọc không dám chống lệnh, gật đầu đồng ý, yên lặng đi theo sau lưng hắn.
Dạo bước trên hành lang, Cố Lan Đình thả chậm nhịp bước, nghiêng đầu nói: “Sao lại đi cách xa như thế, ta có ăn thịt ngươi đâu?”
Nàng chẳng còn cách nào khác, đành phải bước tới sánh vai cùng hắn.
Dọc đường đi, tâm trạng căng như dây đàn, nhưng ánh mắt lại cứ vô thức quyến luyến lướt qua những góc sân viện tĩnh mịch đã giam cầm nàng suốt tám năm ròng rã.
Nắng hạ chói chang, từng nhành cây ngọn cỏ đều thân thuộc.
Đi ngang qua khóm ngọc lan trắng nơi góc cua, những cánh hoa tựa hoa tuyết lả tả rơi rụng, in bóng lên lan can sơn son.
Nàng bàng hoàng nhớ lại khoảng thời gian mới nhập phủ, vẫn chưa bỏ được thói quen thời hiện đại nên vô tình mạo phạm đến chủ tử, bị bắt quỳ phạt ngay tại nơi này. Lúc ấy nàng tự tìm niềm vui trong khổ ải, tự an ủi bản thân rằng mùa hè mà cũng được thưởng thức tuyết rơi đầy vai, lại còn chẳng phải làm lụng vất vả.
Tám năm trời đằng đẵng, gần ba ngàn ngày đêm, mỗi một viên gạch ngọn ngói trong cái phủ này đều in hằn những bước chân nơm nớp lo sợ của nàng.
Nàng từng vì nhớ quê hương mà thức trắng đêm rơi lệ, cũng từng trốn dưới tán liễu mát rượi bên bờ ao sen để tận hưởng phút giây thanh nhàn hiếm hoi.
Những tháng ngày sớm chiều cẩn thận, những khi phải gượng cười hầu hạ lấy lòng chủ tử, giờ đây ngẫm lại, tựa như một giấc mộng dài.
Mong sao được trăng sáng sao tỏ, rốt cuộc cũng có được thân phận tự do.
Nàng đã có thể yên tâm bước lên con đường tìm về quê nhà, không còn phải lo lắng lỡ sơ sảy lại bị lôi ra thiêu sống như yêu vật.
Cửa phụ càng lúc càng gần, nhịp tim nàng càng đập thình thịch liên hồi.
Sau cánh cửa ấy là một thế giới hoàn toàn khác, là sự giải thoát khỏi thân phận ti tiện, là sự ngẩng cao đầu tự tin, làm một con người đường hoàng chính đáng với một cuộc đời mới.
Bước chân nàng vô thức trở nên nhẹ nhõm, háo hức đến mức suýt chút nữa là chạy chậm đi.
Lần đầu tiên trong suốt tám năm trời, nàng mới cảm nhận được ngọn gió trong phủ này sao mà tự tại đến thế.
Cố Lan Đình nhìn gương mặt rạng rỡ của nàng, hơi sững người lại.
Với bản tính yếu mềm của nàng, rời khỏi vòng tay che chở, e là chẳng mấy chốc sẽ bị kẻ xấu lột da róc xương, nuốt trọn không chừa mảnh vụn.
Mắt thấy sắp đến cửa phụ, Thạch Uẩn Ngọc nhận ra Cố Lan Đình không hề hướng về cửa chính mà lại rẽ sang hướng cửa phụ.
Nàng bất an trong lòng, không kìm được buột miệng nhắc nhở: “Gia, ngài đi nhầm đường rồi...”
Cố Lan Đình liếc nàng với ánh mắt đầy ẩn ý: “Không nhầm đâu. Ta còn có một bất ngờ lớn dành cho ngươi.”
Niềm hân hoan vừa chớm nở bỗng chốc bị tạt một gáo nước lạnh buốt giá, hồi chuông cảnh báo réo rắt vang lên trong tâm trí Thạch Uẩn Ngọc.
“Xin hỏi gia, bất ngờ gì vậy ạ?”
Cố Lan Đình chỉ cười mà không đáp.
Nàng bồn chồn lo lắng, nhưng chẳng có cách nào cản bước Cố Lan Đình, đành phải mím môi bước theo.
Bà tử canh cửa cung kính mở cửa phụ.
Thạch Uẩn Ngọc đưa mắt nhìn ra ngoài, tức thì ớn lạnh cả người, gương mặt tái nhợt như tờ giấy, bao niềm hân hoan mong đợi phút chốc tan biến vào hư vô.
Chỉ thấy một đôi vợ chồng nông dân ăn mặc rách rưới đang ngóng cổ trông ngóng, bên cạnh là một chiếc xe bò tồi tàn cũ nát.
Người đàn ông mặt mũi vàng vọt, toát lên vẻ hung tợn, còn người đàn bà thì rụt rè e ngại, ánh mắt lấm la lấm lét.
Hai người vừa nhìn thấy nàng, mắt liền sáng rực lên.
Đó chính là song thân của cơ thể này.
Là những kẻ đã nhẫn tâm bán nàng, âm mưu hút cạn dòng máu của nàng.
Thạch Uẩn Ngọc căm phẫn tột độ, gương mặt trắng bệch ngẩng lên nhìn hắn.
Cố Lan Đình nhàn nhã phe phẩy quạt, cười tươi nói: “Ngươi cứ nhất tâm được về nhà, ta e ngươi thân cô thế cô đi đường không an toàn, nên đã sai người báo trước cho song thân ngươi đến đón.”
Thạch Uẩn Ngọc nhìn nụ cười đắc ý của nam tử, cổ họng trào lên mùi tanh ngọt của máu.
Nàng còn cứ tưởng Cố Lan Đình đột nhiên nổi thiện tâm, ai dè hắn lại giăng bẫy chờ nàng ở đây.
Nàng vốn đã lên kế hoạch sau khi ra khỏi phủ sẽ hóa trang thành nam nhi, tìm cách làm giấy tờ thông hành rồi rời khỏi Hàng Châu, kiếm một công việc ổn định để mưu sinh, từ từ tìm đường về quê hương.
Ngờ đâu hắn lại nhẫn tâm báo cho đôi vợ chồng quỷ hút máu kia biết.
Thật tàn nhẫn, thật đáng hận!
Hắn muốn dồn nàng vào bước đường cùng để nàng phải chịu khuất phục, ngoan ngoãn ở lại làm thông phòng cho hắn.
Nằm mơ đi, nàng thà đi theo đôi vợ chồng kia còn hơn!
Về vùng quê nghèo nàn, ít ra còn dễ tìm đường thoát thân hơn là ở lại bên cạnh hắn.
Đôi môi nàng run rẩy, chỉ hận không thể đâm chết nam nhân đê tiện trước mặt bằng một nhát dao, nàng cố bấu chặt lòng bàn tay, cúi gằm mặt xuống, nhọc nhằn che giấu sự căm phẫn sục sôi.
Cố Lan Đình thu hết mọi biểu cảm của nàng vào mắt, hời hợt nói: “Sao thế? Tốn bao công sức mới giành được tự do, giờ người nhà đích thân đến đón, ngươi lại chẳng tỏ ra vui vẻ gì?”
Thạch Uẩn Ngọc nuốt khan từng ngụm, mới có thể khó nhọc đè nén sự oán hận ngút ngàn xuống.
Nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tự nhủ tuyệt đối không được chọc giận hắn vào lúc này, tuyệt đối không.
Chỉ cần hộ tịch nắm trong tay, ắt sẽ có cơ hội xoay chuyển tình thế.
Nàng cố giấu đi cảm xúc, giọng khàn đặc: “Tạ gia ân điển.”
“Đã thế, đừng để song thân ngươi phải chờ lâu.”
Cố Lan Đình tươi cười, ra dáng một người chủ chu đáo hết mực.
Cổ họng Thạch Uẩn Ngọc nghẹn đắng, gắng gượng nặn ra một chữ “Vâng”.
Nàng vừa toan bước xuống bậc thềm, tên tùy tùng phía sau hắn bưng ra một túi bạc vụn, đưa tới.
Cố Lan Đình gập quạt lại, ấm áp nói: “Niệm tình chúng ta từng là chủ tớ một hồi, số bạc thưởng này, coi như lộ phí đi đường.”
“Đây cũng là điều ta đã hứa với ngươi lúc trước.”
Đôi vợ chồng kia thấy túi bạc, hai mắt càng sáng rực lên một cách đáng sợ.
Móng tay Thạch Uẩn Ngọc bấm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu, ngọn lửa giận dữ bùng cháy dữ dội nhưng chẳng dám bùng phát.
Nàng nghiến răng, hít một hơi thật sâu, định khước từ túi bạc kia.
Nếu cầm số tiền này, nàng cam đoan chẳng được hưởng một cắc nào, e rằng chưa đi được bao xa đã bị đôi vợ chồng kia cuỗm sạch.
Dựa vào cái gì phải làm lợi cho bọn họ chứ?
Nàng ngước mắt lên, chạm ngay phải ánh mắt cười như không cười của Cố Lan Đình.
“Sao còn không mau nhận lấy?”
Giọng điệu hắn dịu dàng, nhưng nàng lại nghe ra sự bất mãn trong đó.
Cuối cùng nàng không dám làm trái ý hắn, sợ hắn lật lọng giữ nàng lại, đành nuốt hận nhận lấy túi bạc, nghiến răng rặn từng chữ: “Tạ, gia, ban, thưởng.”
Cố Lan Đình mỉm cười nhẹ nhõm: “Đừng khách sáo, mau theo họ về đi.”
Thạch Uẩn Ngọc bước chân lảo đảo, nhét túi bạc vào tay nải rồi bước xuống thềm.
Đôi vợ chồng nọ lập tức xông đến mừng rỡ, một tiếng nữ nhi ngoan hai tiếng nữ nhi ngoan.
Người tự xưng là mẹ ruột của nàng, Trương Tố Phân, thân thiết khoác tay nàng: “Nhị Nha, à không... Ngưng Tuyết, cha mẹ nhớ con muốn chết!”
Thạch Uẩn Ngọc hờ hững rút tay lại, lẳng lặng chẳng nói năng gì.
Trương Tố Phân sắc mặt cứng đờ, nhưng nể mặt Cố Lan Đình đang đứng đó nên cố dằn cơn giận, nở nụ cười nịnh bợ với vị nam tử khí độ bất phàm kia, rồi nửa lôi nửa kéo đẩy Thạch Uẩn Ngọc lên chiếc xe bò.
Triệu Đại Sơn, người chồng của Trương Tố Phân, cũng cúi người tạ ơn Cố Lan Đình, thấy quý nhân phẩy tay, mới leo lên đầu xe bò, vung roi đánh đét một tiếng.
Chiếc xe bò kẽo kẹt lăn bánh.
Ngồi co ro trên xe, mũi Thạch Uẩn Ngọc ngập ngụa mùi phân bò đặc trưng trong ký ức, rồi nàng hoang mang ngửi thấy cả mùi nhành liễu đánh vào da thịt trong những trận đòn roi tàn bạo của đôi vợ chồng kia trong hai năm đầu nàng mới xuyên không đến đây.
Cơn buồn nôn chực trào lên cổ họng, nàng cúi gằm mặt, những ngón tay bấu chặt vào chiếc tay nải đến mức tưởng chừng như xé rách cả mảnh vải.
Cố Lan Đình chắp tay đứng lặng yên trước cổng phụ, đưa mắt dõi theo chiếc xe bò chở gia đình ba người dần khuất bóng, cán quạt khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay, khóe môi chậm rãi gợi lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

