"Em vẫn chưa trả lời là anh thích em gọi anh bằng gì mà?" Diệp Sương quyết không tính toán bỏ qua cho anh.
Phó Thành bực bội đáp: "Tùy em."
Diệp Sương: "Vâng thưa ông xã."
"Đương nhiên là mang theo chứ." Diệp Sương lấy cả giấy kết hôn lẫn giấy giới thiệu từ trong túi ra đưa cho Phó Thành.
Phó Thành cũng lấy giấy tờ tùy thân của mình ra. Người trực quầy là một bà chị tầm bốn mươi tuổi, xem xét giấy tờ của hai người xong thì cắt cho họ một phòng trên lầu hai.
Lúc trả lại chìa khóa và giấy tờ cho Phó Thành, bà chị còn không quên dặn dò: "Vợ cậu bụng mang dạ chửa đến đây thăm thân cũng không dễ dàng gì đâu, cậu nhớ phải nhẹ nhàng, tiết chế một chút đấy."
Phó Thành chẳng nghe ra ý ngầm trong câu đó, cầm lấy chìa khóa và giấy tờ rồi gật đầu.
Diệp Sương: Anh ta có hiểu bà chị kia đang nói gì không thế? Cứ thế mà gật đầu.
Hai người lên lầu, Phó Thành mở cửa phòng nhà nghỉ rồi bước vào.
Căn phòng không lớn lắm, kê một chiếc giường khung sắt rộng mét rưỡi, lại có thêm một cửa sổ lớn đón ánh sáng rất thoáng đãng.
Diệp Sương bước vào phòng, ném đống đồ đạc trên tay lên bàn rồi ngã người nằm phịch xuống giường: "Mệt chết tôi rồi."
Phó Thành liếc nhìn cô một cái: "Em nghỉ ngơi trong phòng một lát đi, anh xuống dưới gọi điện thoại cái đã."
Nói đoạn, Phó Thành quay người đi ra ngoài. Anh xuống lầu, dùng chiếc điện thoại công cộng của nhà nghỉ gọi về văn phòng đại đội ở quê nhà. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy vang lên hai tiếng là anh cúp máy luôn, đợi đúng hai mươi phút sau mới gọi lại lần nữa.
Điện thoại vừa thông, đầu dây bên kia liền vang lên giọng nói của mẹ anh - Vương Thúy Liên.
"Alo mẹ ạ."
"A Thành, sao hôm nay lại gọi điện về thế? Có chuyện gì à con?" Vương Thúy Liên hỏi vọng lại từ đầu dây bên kia.
"Mẹ, Diệp Sương đã lên tới Bắc Kinh rồi, chuyện này nhà mình có biết không ạ?"
"Cái gì? Cái con Diệp Sương đó đi Bắc Kinh á? Hai ngày nay nó không có nhà, mẹ còn tưởng nó về nhà mẹ đẻ rồi cơ đấy! Sao nó lại chạy lên tận Bắc Kinh làm gì?" Giọng điệu Vương Thúy Liên vô cùng kích động.
Phó Thành đáp: "Con đã đón được cô ấy về nhà nghỉ rồi, cô ấy bảo muốn tùy quân."
Vương Thúy Liên: "Tuyệt đối không được để nó tùy quân! Con bé đó vừa lười biếng vừa tham ăn, phẩm hạnh lại kém, nếu để nó tùy quân thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc của con mất. Hơn nữa, nó còn đang mang thai kìa, tùy quân chẳng lẽ bắt con phải hầu hạ nó chắc? Con không được phép chiều theo nó làm càn, mau bắt nó quay về ngay lập tức cho mẹ."
Phó Thành đưa tay xoa xoa sau gáy: "Con cũng có suy nghĩ giống mẹ, tính là ngày mai sẽ mua vé bắt cô ấy về quê."
Vương Thúy Liên: "Nhất định phải bắt nó về bằng được đấy nghe chưa."
Phó Thành trò chuyện qua loa thêm vài câu với mẹ rồi cúp máy, thanh toán tiền điện thoại xong xuôi thì đi lên lầu.
Lúc anh đẩy cửa bước vào phòng nhà nghỉ, Diệp Sương đang ở trong phòng vệ sinh.
Đợi cô bước ra, Phó Thành liền thẳng thắn tuyên bố: "Hôm nay em cứ ở tạm nhà nghỉ này một đêm, ở đây có nhà ăn cung cấp cơm nước đầy đủ. Sáng mai anh sẽ qua đón em, tiễn em ra ga tàu rồi mua vé chuyến sớm nhất cho em về quê."
Diệp Sương xoa xoa cái bụng, bước tới bên mép giường ngồi xuống.
Cô thừa biết, chuyện ở đồn công an hồi nãy chẳng qua chỉ là hoãn binh chi kế tạm thời gác lại chủ đề này mà thôi, chứ sự việc thì tuyệt đối chưa kết thúc đâu.
"Chuyện về quê là không có cửa đâu, cái quân này em tùy chắc rồi." Diệp Sương bày tỏ thái độ vô cùng kiên quyết.
Phó Thành đành dùng lời lẽ ôn hòa khuyên nhủ: "Em đang mang thai đôi, càng về sau bụng mang dạ chửa lại càng nặng nề, rất cần người chăm sóc. Công việc của anh bình thường vốn bận rộn, hoàn toàn không chăm lo cho em được đâu. Em cứ về nhà đi, có chị dâu với mẹ chăm sóc vẫn chu đáo hơn."
Diệp Sương giơ hai tay bịt chặt tai lại: "Không nghe không nghe, kinh kệ sư tụng."
"Em đã đến đây rồi thì đời nào có chuyện quay về. Nếu anh không cho em tùy quân, em sẽ đến thẳng đơn vị tìm thủ trưởng của anh, bắt thủ trưởng phân xử cho em. Thủ trưởng của anh mà không chịu phân xử, không cho em tùy quân, em sẽ nằm vạ ngay trước cổng đơn vị các anh luôn cho coi."
"Em..."
Phó Thành bị cô chọc cho tức đến mức nghẹn họng trân trối, trong lòng thừa hiểu rõ mười mươi là cô có thể làm ra mấy cái trò lưu manh này thật.
Nếu cô thật sự đến đơn vị làm ầm lên, mặt mũi anh biết giấu đi đâu cho hết, lại còn rước thêm phiền toái cho cấp trên nữa chứ.
"Được rồi, tùy em!" Phó Thành vã mồ hôi hột quẹt mặt một cái, buông xuôi bất chấp tất cả. "Là tự em đòi tùy quân đấy nhé, đến lúc không có ai chăm sóc thì đừng có mà kêu khổ kêu sở!"
Nói dứt lời, Phó Thành định quay người bỏ đi. Vừa xoay người đã bị ai đó kéo níu tay áo lại.
Anh sầm mặt quay phắt lại, trừng mắt quát lớn: "Kéo anh làm gì? Anh phải về đơn vị làm đơn xin tùy quân chứ!"
Diệp Sương ngước đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh vẻ đầy mong chờ, giọng nũng nịu cất lên: "Ông xã ơi, em nghe nói vịt quay Bắc Kinh ngon lắm, tối nay anh đưa em đi ăn vịt quay được không?"
Nói xong, cô còn nuốt nước bọt ực một cái, cô thèm vịt quay đến phát cuồng rồi đây này.
Không biết vịt quay thời đại này có ngon hơn thời sau không ta.
Nắm đấm của Phó Thành siết chặt lại, hận không thể đấm thẳng mấy phát vào tường!
Cô không nhìn ra là anh đang tức đến hộc máu rồi hả?
Vậy mà còn mặt dày kêu anh dẫn đi ăn vịt quay cho được!
"Được không anh?" Diệp Sương thấy anh không đáp bèn lên tiếng hỏi lại.
Phó Thành giật phăng tay cô ra, quay đầu bước thẳng một mạch không thèm ngoảnh đầu lại.
"Ông xã, anh không trả lời tức là mặc định rồi đấy nhé."
"Ông xã, anh viết đơn xong nhớ về sớm nha."
"Rầm." Đáp lại cô là tiếng đóng cửa nặng trịch.
Diệp Sương bị tiếng đóng cửa làm cho giật mình nảy mình, nhăn mũi lẩm bẩm: "Đúng là đồ hung dữ."
Tuy nhiên, Phó Thành dẫu có dữ dằn thế nào đi nữa thì vẫn tuyệt đối không đánh phụ nữ đâu, bằng không thì cô đã sớm bị anh tẩn cho một trận rồi.
Phó Thành hầm hầm tức giận bước ra khỏi nhà nghỉ, leo lên xe rồi đập vô lăng mấy phát liền cho bõ tức.
Kiếp trước chắc anh đã giết sạch một trăm lẻ tám vị anh hùng Lương Sơn Bạc nên kiếp này mới gặp phải cái loại oan gia như Diệp Sương thế này.
Phó Thành lái xe một mạch trở về đơn vị, lập tức viết đơn xin cho người nhà tùy quân rồi mang tìm đoàn trưởng ký tên.
Đoàn trưởng Trần đọc xong tờ đơn, ngước lên nhìn Phó Thành đang đứng nghiêm trước mặt: "Tôi nghe người ta đồn cậu kết hôn trong hoàn cảnh bị ép buộc, tình cảm giữa cậu và người vợ này vốn không sâu đậm. Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa mà quyết định để cô ấy tùy quân?"
Đoàn trưởng Trần dùng từ ngữ khá uyển chuyển, theo như ông được biết thì cô vợ của Phó Thành này là một kẻ vô cùng tệ hại.
Một người vợ thế này mà đi theo tùy quân cùng anh thì đối với anh chắc chắn là lợi bất cập hại.
Nắm đấm của Phó Thành siết chặt rồi lại thả lỏng, gật đầu đáp: "Em đã suy nghĩ kỹ rồi, hy vọng cấp trên có thể phê chuẩn."
Thấy Phó Thành đã quả quyết như vậy, Đoàn trưởng Trần cũng đành đặt bút ký hai chữ "Đồng ý" vào đơn.
Đoàn trưởng Trần vừa ký xong, Phó Thành liền cầm tờ đơn tìm đến gặp cán bộ hậu cần chuyên phụ trách việc sắp xếp nhà ở cho người nhà quân nhân.
Phòng trống ở khu gia binh thì vẫn còn, nhưng cần phải tu sửa lại đôi chút, phải đợi mất hai ngày nữa mới dọn vào ở được.
Phó Thành hoàn tất mọi thủ tục xong xuôi liền rời khỏi tòa nhà hành chính của tiểu đoàn.
Bận rộn quẩn quanh nãy giờ, Phó Thành vẫn chưa kịp ăn trưa, anh đành lủi thủi quay về ký túc xá đơn của tiểu đoàn.
Dọc đường đi, mấy tên lính thuộc tiểu đoàn ba chạm mặt đều cảm nhận được áp suất thấp cực độ phát ra từ người anh. Dù trong lòng tò mò tình hình cô vợ của doanh trưởng thế nào rồi nhưng chẳng ai dámmở mồm hỏi nửa câu.
Phó Thành trở về phòng gặm tạm mấy miếng bánh quy cho qua bữa. Tâm trạng phiền muộn tột cùng khiến anh nhắm nghiền mắt ngả người nằm phịch xuống giường.
Vừa nhắm mắt lại, trước mắt anh lại hiện lên cái cảnh Diệp Sương nuốt nước bọt ực một cái, chớp chớp mắt nhìn anh vẻ đầy tội nghiệp đòi anh dẫn đi ăn vịt quay hồi nãy.
Nằm cũng chẳng yên, anh dứt khoát tung chăn ngồi dậy, dọn dẹp lại giường chiếu ngăn nắp rồi đội mũ bước ra khỏi phòng.
Lúc xuống lầu, anh vô tình chạm mặt liên trưởng liên 2 - cấp dưới trực thuộc quyền quản lý của mình.
Liên trưởng liên 2 chào: "Doanh trưởng, tôi nghe nói vợ anh lên đây rồi, anh... vẫn ổn chứ?"
"Tôi tốt chán." Phó Thành nghiến răng nghiến lợi phun ra mấy chữ rồi cất bước đi thẳng.
Liên trưởng liên 2 đứng ngây ra: "..."
Trông cái mặt đó thì chẳng thấy hai chữ "tốt đẹp" ở chỗ nào cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


