Diệp Sương tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ đồ khô ráo rồi nằm chợp mắt một lúc vào buổi chiều.
"Cốc cốc cốc..."
Tiếng gõ cửa vang lên, làm Diệp Sương—người đang tưởng tượng miếng vịt quay mọng nước đang đưa vào miệng—bừng tỉnh giấc.
Diệp Sương mở mắt, lau vội dòng nước dãi bên khóe môi, trong lòng hơi bực mình một chút. Không đợi cô kịp nhét miếng vịt quay vào mồm rồi hẵng gõ cửa được hay sao?
Cô bĩu môi xuống giường ra mở cửa. Vừa nhìn thấy người đứng ngoài, đôi mắt tròn xoe lập tức sáng rực lên: "Ông xã, anh đến rồi."
Người định đưa cô đi ăn vịt quay chính hiệu đã tới.
Phó Thành nhàn nhạt gật đầu: "Em không phải muốn đi ăn vịt quay sao? Sửa soạn một chút rồi xuất phát thôi."
Nhìn thấy anh, cô lại vui mừng đến thế cơ à?
Giây trước cái miệng còn bĩu dài có thể treo được cả cái bình dầu, giây sau trông thấy anh một cái liền vui đến mức hai mắt phát sáng.
Diệp Sương: "Ông xã anh tốt quá đi mất, anh đợi em một xíu xiu thôi, em xong ngay đây."
Phó Thành bước vào phòng, Diệp Sương chạy vào nhà vệ sinh vắt chiếc khăn lạnh lau mặt cho tỉnh táo, tiện thể tháo mái tóc ngủ bị đè rối tung ra rồi tết lại thành một lọn tóc sam lệch sang một bên.
Cô mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí màu hồng, đeo chiếc túi vải nhỏ màu quả mơ thêu họa tiết hoa đào, cùng Phó Thành ra cửa.
Phó Thành không lái xe của đơn vị ra, hai người phải đi bộ một đoạn để ra bến xe buýt đi vào trung tâm thành phố.
Phó Thành chân dài người cao, sải bước rất to lại còn đi nhanh như gió.
Diệp Sương vừa ôm thắt lưng vừa đuổi theo sau lưng, hoàn toàn không tài nào theo kịp tốc độ của anh. Đi được một đoạn, thấy anh vẫn cắm cổ bước nhanh vun vút, nhịp chân anh có vẻ gì là chậm lại, Diệp Sương lập tức nổi đóa, dứt khoát đứng ì tại chỗ không thèm đi nữa.
Cô khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng Phó Thành, để xem đến bao giờ anh mới phát hiện ra vợ mình đã bị rớt lại đằng xa.
Phó Thành cắm cổ đi tuốt ra xa cả trăm thước mới sực nhớ ra Diệp Sương không hề đi theo sau, đang trơ trọi đứng một cục ở vệ đường.
Anh đành quay đầu lững thững đi ngược lại, nhìn khuôn mặt xị ra một đống của Diệp Sương rồi hỏi: "Sao lại không đi nữa thế?"
Diệp Sương nheo mắt nhìn anh chất vấn: "Anh đồng ý dẫn em ra ngoài ăn vịt quay, thực chất là muốn nhân cơ hội dắt em ra đây rồi tìm cách bỏ rơi em đúng không?"
Phó Thành nhíu mày: "Làm gì có chuyện đó."
Anh dẫu có không thích cô đi chăng nữa, nhưng cô dẫu sao cũng đã là vợ hợp pháp của anh, trong bụng lại còn đang mang cốt nhục của anh, làm sao anh có chuyện lừa cô ra ngoài rồi chuồn mất được chứ?
"Thế sao anh lại đi nhanh thế hả? Anh tưởng cái bụng bầu to kềnh càng của em có thể theo kịp tốc độ hành quân cấp tốc của anh chắc?" Diệp Sương phồng má giận dỗi trừng trừng nhìn anh.
Bị cô trừng mắt lườm nguýt như thế, Phó Thành theo bản năng lại thấy như thể là lỗi của mình: "Xin lỗi, anh không để ý. Vậy để anh đi chậm lại một chút."
Diệp Sương liếc xéo anh một cái hừm lạnh một tiếng, lúc này mới chịu cất bước tiếp tục đi về phía trạm xe buýt.
Năm phút sau, hai người đã đến trạm xe buýt.
Xe buýt vẫn chưa tới, hai người đứng đợi ở trạm một lát.
Tại trạm xe lúc đó cũng có mấy hành khách khác đang ngóng xe, ánh mắt của ai nấy đều vô thức liếc về phía Phó Thành và Diệp Sương.
Không còn cách nào khác, ngoại hình và vóc dáng của Phó Thành quá ư nổi bật, lại còn diện nguyên bộ quân phục sải bước hiên ngang trông càng thêm phần tuấn tú, khí chất ngời ngời.
Ngược lại, Diệp Sương lại ăn mặc theo kiểu thôn nữ chuẩn chỉnh, bụng lại lùm lùm to vượt mặt.
Hai người đứng cạnh nhau, nhìn vào là biết ngay là sĩ quan trong quân ngũ về quê cưới vợ rồi dắt díu nhau lên thành phố.
Xe buýt chạy tuyến đó vừa đến nơi, những hành khách chờ xe liền lục đục chen chúc kéo
lên xe.
Diệp Sương đang mang thai nên không dám mon men chen lấn với người ta, đành đợi cùng Phó Thành lên xe sau cùng.
Trên xe buýt đã chật ních người anh còn lấy một chỗ trống, hành khách đứng bám víu kín mít lối đi. Nhân viên bán vé còn chưa kịp mở miệng nhờ vả ai nhường ghế cho phụ nữ mang thai.
Một người phụ nữ trung niên ngồi ở hàng ghế đầu tiên đã chủ động đứng phắt dậy nhường chỗ.
"Này cô gái, qua chỗ của tôi ngồi đi nè."
Diệp Sương ôm thắt lưng bước tới, ngoẻo đầu ngọt xớt cất lời cảm ơn: "Cảm ơn chị nha."
Người phụ nữ kia che miệng cười tít cả mắt chẳng thấy mặt trời đâu nữa: "Cái gì mà chị với em? Con gái tôi cỡ tuổi cô mà cũng đang mang thai nghén ngẩm kìa."
"Thật á? Trông hoàn toàn không nhìn ra chị sắp được lên chức bà ngoại rồi đấy ạ."
Diệp Sương bày ra vẻ mặt chân thành hết mực.
Người phụ nữ trung niên nọ nghe xong cười đến tít cả mắt sung sướng: "Thật chứ, tôi sắp chuẩn bị bước sang tuổi năm mươi rồi đấy."
Diệp Sương lắc đầu nguầy nguậy: "Nhìn thế nào cũng không giống đâu ạ, chị trẻ trung thật đấy."
Phó Thành một tay bám lấy cột vịện trên xe, đứng ngây ra bên cạnh Diệp Sương. Nhìn cô trổ tài khéo miệng nịnh nọt vị bác gái vừa nhường ghế cho mình cười hoa mắt chóng mặt, trong lòng thầm kinh ngạc: Cái miệng này của cô ấy đúng là giỏi róta mật ngọt vào tai người ta thật.
"Đây là chồng cô phỏng?" Người phụ nữ trung niên liếc mắt đánh giá Phó Thành rồi hỏi Diệp Sương.
Diệp Sương mỉm cười gật đầu: "Vâng chị ạ."
Người phụ nữ khen ngợi: "Chồng cô được đấy chứ, cậu thanh niên vừa khôi ngô tuấn tú, dáng người lại vừa vặn vạm vỡ cường tráng."
Đứng trước những lời tán dương của người lạ, Phó Thành chỉ biết gượng gạo kéo khóe môi cười trừ một cách lịch sự.
"Bụng thế này được mấy tháng rồi hả cô?" Người phụ nữ trung niên tò mò nhìn chiếc bụng của Diệp Sương rồi hỏi.
"Được bốn tháng rồi ạ."
"Bốn tháng mà đã to thế này cơ á?" Người phụ nữ trung niên trợn tròn hai mắt kinh ngạc.
Diệp Sương đáp: "Bác sĩ dưới quê bảo là em mang thai đôi, thế nên cái bụng nhìn mới to hơn so với số tháng bình thường ạ."
Một ông cụ ngồi cạnh Diệp Sương nghe thấy thế liền quay sang huých Phó Thành một cái, cười cợt: "Cậu thanh niên được đấy chứ, một phát ăn ngay làm vợ cậu mang thai đôi luôn cơ à."
Những hành khách xung quanh nghe vậy cũng hùa theo bàn tán: "Đúng là lính đánh giặc giỏi có khác."
"Chứ sao nữa, lính tráng sức dài vai rộng, thể lực tốt mà..."
Phó Thành bị đám đông "khen ngợi" đến mức ngượng ngùng đỏ bừng cả cổ, máu dồn cả lên mang tai.
Ngồi xe buýt mất chừng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng hai người cũng tới được đích đến.
Trên xe buýt người đông ngột ngạt ngợp thở, Diệp Sương bị say xe nặng. Vừa bước xuống xe là cảm giác buồn nôn ập tới, cô đành bám vào thân cây xanh ven đường nôn ọe mấy bãi liên hồi.
"Em vẫn ổn chứ?" Phó Thành đứng túc trực phía sau lưng cô lo lắng hỏi.
"Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đây, kẹo hồ lô vừa chua vừa ngọt đây..."
Diệp Sương ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt vì nôn khan mà đỏ hoe rưng rưng ngấn nước, cô nhìn chằm chằm Phó Thành nũng nịu: "Em muốn ăn kẹo hồ lô."
Bộ dạng mắt đỏ hoe đòi ăn kẹo hồ lô này mang theo năm phần đáng thương, bốn phần tủi thân, khiến người ta chẳng có cách nào mở miệng từ chối cho đành.
Phó Thành: "..."
"Đứng đây đợi anh một lát."
Chẳng mấy chốc, Phó Thành đã cầm theo một xiên kẹo hồ lô đỏ au quay trở lại.
"Cảm ơn ông xã." Diệp Sương hớn hở đón lấy, cắn phập một miếng. Vị chua ngọt quyện vào nhau lập tức đánh bay cảm giác buồn nôn ghê cổ lúc nãy đi sạch sành
sanh.
Nhìn bộ dạng ăn kẹo hồ lô thỏa mãn hạnh phúc của cô, khóe môi Phó Thành khẽ cong lên một
đường cong gần như không thể nhận ra bằng mắt thường.
Quán vịt quay nằm ngay gần đó. Năm phút sau, người vừa càn quét xong xiên kẹo hồ lô là Diệp Sương đã yên vị ngồi trong quán vịt quay bắt đầu gọi món.
"Cho một con vịt quay, một đĩa thịt xào mộc nhĩ trứng, một đĩa đậu phụ thịt băm, một bát canh chua cay tứ ti, một đĩa cá sốt chua ngọt, tiện thể lấy thêm một cân cơm trắng nữa ạ. ừm, tạm thời cứ gọi thế đã nhé."
Nhân viên phục vụ đứng ghi món liền tốt bụng nhắc nhở: "Phần ăn của quán chúng tôi vốn dĩ khá nhiều, hai người các anh chị mà gọi ngần này món thì chắc chắn ăn không hết đâu."
Hai người gọi liền sáu món ăn, lại còn kêu thêm một cân cơm trắng, ngần này lượng thức ăn đủ cho sáu bảy người lực điền ăn nhòe ra rồi ấy chứ.
Nhìn bộ dạng cô gái này thế nào cũng thấy là dân quê mới lên thành phố, phỏng chừng chưa từng được ăn món ngon vật lạ gì bao giờ nên nhìn thấy cái gì cũng thèm thuồng nên muốn gọi hết. Gọi một đống bàn thạch thế này mà người đàn ông đi cùng cũng anh thèm lên tiếng can ngăn một câu.
Diệp Sương thong thả bảo: "Anh cứ yên tâm đi, em chắc chắn sẽ ăn sạch sành sanh cho mà xem."
Nhân viên phục vụ đành chuyển mục tiêu sang nhìn Phó Thành.
Phó Thành liếc nhìn Diệp Sương, trong lòng thừa biết sức ăn của cô khủng bố cỡ nào.
Trưa nay cô ở nhà ăn đồn công an đã nốc nguyên một chậu cơm to đùng thế cơ mà, chiều nay ngồi trên xe buýt cái mồm cũng có chịu ngừng nhai phút nào đâu.
Anh dứt khoát gật đầu: "Cứ lên món theo ý cô ấy đi."
Món vịt quay được dọn lên đầu tiên. Diệp Sương chẳng thèm đợi Phó Thành bày vẽ dạy cách ăn vịt quay thế nào, tự mình vốc một miếng bánh tráng cuốn, gắp hai miếng thịt vịt da giòn nhúng đẫm sốt tương ngọt, kèm thêm vài cọng hành hoa chẻ nhỏ với dưa chuột thái sợi rồi cuộn tròn lại một cục, nhét tọng nguyên cả cái vào miệng.
Vịt quay vốn dĩ là đặc sản nổi tiếng của Bắc Kinh, trong khi cô ở tận dưới quê đến cái thị trấn huyện lỵ còn chưa đặt chân đến lấy một lần, sao lại từng ăn vịt quay bao giờ, thế mà còn rành rọt biết vị chuẩn của nó ra sao nữa chứ?
Diệp Sương lắc đầu nguầy nguậy, tiện tay tự cuốn thêm một cái khác cho mình. Quả thực ở cái thế giới này cô chưa từng ăn vịt quay bao giờ.
"Thế sao em lại dám chắc chắn đây đúng là hương vị của nó?"
Bình thường con người ta phải từng ăn qua rồi, đến khi nếm lại hương vị chuẩn chỉnh tương tự thì mới thốt lên câu đó chứ.
Diệp Sương chớp chớp đôi mắt to tròn: "Hương vị vịt quay em ăn trong mơ chính là vị này nè."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


